Category Archives: Thơ Văn

Khiêm Nhường

“Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15:5) Người khiêm nhường ý thức Những gì mình có đây Là do lòng thương xót Chúa ban cho đời này

Đăng tải tại Thơ Văn

Kinh Mân Côi : Dấu ấn cuộc đời

Con dù lớn vẫn là con của Mẹ, Suốt cuộc đời Mẹ luôn ở bên con, Dù cho sông cạn núi mòn, Lòng con yêu Mẹ vẫn còn như xưa.

Đăng tải tại Thơ Văn

Dâng Chúa một ngày

Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá Một ngày vui thức dậy với Ngài Dâng lên Chúa, Chúa ơi Một ngày dài Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi Và chồi non Thánh đức vươn lên Trổ hoa sốt … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ Văn

Đoạn Đường Đời

Kiếp người – một chuyến khổ đau Dẫu đường đời ngắn chứ đâu có dài Nhưng đường dẫn tới tương lai Có điều kỳ diệu ngày mai đang chờ

Đăng tải tại Thơ Văn

Ý Chúa

Ý Chúa luôn nhiệm mầu Khác hẳn ý nhân loại Người ta có ý hại Nhưng không thể làm gì

Đăng tải tại Thơ Văn

Gia Đình Mân Côi

Chẳng riêng gì Tháng Mười Biệt kính Mẹ Mân Côi Gia đình vẫn chăm chỉ Yêu mến Mẹ Chúa Trời

Đăng tải tại Thơ Văn

Đức Mẹ Người Nghèo

Đức Mẹ Maria Mệnh danh Mẹ Nhân Ái Hiện ra với bé gái Tại ngôi làng Banneux

Đăng tải tại Thơ Văn

Chứng nhân giữa đời

Ta buông đũa khi vẫn còn ăn được Không cạn ly khi miệng vẫn thèm bia Dù tha thiết nhưng kiên quyết chia lìa Nếu điều ấy làm lòng ta yếu đuối

Đăng tải tại Thơ Văn

Lời kinh đêm

Lời kinh dâng mỗi tối Gia đình hợp sum vầy Niềm vui nối tháng ngày Quên ưu phiền lo lắng.

Đăng tải tại Thơ Văn

Chèo Đời Dòng Khổ

Chèo đời đi khắp thế gian Dọc ngang ngày tháng, miên man kiếp người Ước mong xoa dịu cuộc đời Bớt đau, bớt khổ, thêm vui an lành

Đăng tải tại Thơ Văn

Lần Những Hạt Đời

Sáng cầu, trưa nguyện, tối lần… Mân Côi giản dị nhưng ơn dạt dào Từ nơi đất thấp khổ đau Hồn vươn lên tới miền cao Thiên Đàng

Đăng tải tại Thơ Văn

Ý Nguyện

Thiết tha kinh nguyện Mân Côi Râm ran suốt cả Tháng Mười Mùa Thu Cầu cho khắp cõi gần, xa Biết tin nhận Chúa để vô Nước Trời

Đăng tải tại Thơ Văn

Ý Đời

Đời phù du cát bụi Có đó mà là không Tất cả chỉ tương đối Theo thời gian xuôi dòng

Đăng tải tại Thơ Văn

Bất Chợt

Có đôi khi chợt buồn Nỗi nhớ vô tình đưa lối về ngày ấy Những kỷ niệm một thời xa ngái Lại thức dậy trong lòng người

Đăng tải tại Thơ Văn

Dân quê chất phác thật thà, xóm làng đùm bọc nhà nhà mến nhau

Xưa phố xá chẳng hề tấp nập Những thôn nghèo lối ngập cỏ hoa Dân quê chất phác thật thà Xóm làng đùm bọc nhà nhà mến nhau.

Đăng tải tại Thơ Văn

Chúa Là Sức Mạnh

Chúa là sức mạnh của con Là nguồn thiêng thánh sủng tâm hồn Con là dũng sĩ bên lòng Chúa Với Ngài con tạo những kỳ công

Đăng tải tại Thơ Văn

Nút Đời

Năm mươi nút thắt cuộc đời Nối một kiếp người tròn trịa sớm hôm Một vòng – chẳng kém, chẳng hơn Dù vòng dài – ngắn, dù vòng nhỏ – to

Đăng tải tại Thơ Văn

Loài Hoa Lạ

Không tên một loài hoa Nhưng mùi hương bát ngát Tỏa Lòng Chúa Thương Xót Là Thánh Faus-ti-na

Đăng tải tại Thơ Văn

Kinh Ngọc Tháng Mười

Kinh Lạy Cha là hạt ngọc thứ nhất Là khuôn mẫu cầu nguyện Chúa đã truyền Kinh Kính Mừng là lời của Sứ Thần Và lời cầu thiết tha của Giáo Hội

Đăng tải tại Thơ Văn

Kinh Mân Côi

Vườn hồng thắm hương thơm nhiệm lạ (1) Suốt bốn mùa : xuân hạ thu đông Mùa xuân có những đóa hồng Truyền Tin : Trinh Nữ đồng công cứu đời.

Đăng tải tại Thơ Văn

Hơi Thở Mân Côi

Lương thực cần để ăn Ăn để có sự sống Nhưng đó là xác động Linh hồn sống cần hơn

Đăng tải tại Thơ Văn

Đời Con Có Mẹ

Tháng Mười kính Mẹ Mân côi, Lời kinh đậm nét hồn tôi dâng lời. Maria mẹ Chúa Trời, Là người trinh nử tuyệt vời cao sang.

Đăng tải tại Thơ Văn

Đóa Tình Nhỏ Bé

Loài hoa bé nhỏ nhất Nhưng ai cũng ngắm nhìn Dù không hương, không sắc Mà ai cũng kiếm tìm

Đăng tải tại Thơ Văn

So Đo

Con người thích tỏ vẻ Rằng mình đẹp, mình xinh Thế nên ả Thị Nở Vẫn hãnh diện về mình

Đăng tải tại Thơ Văn

HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC TÔI !

Đất nước tôi hôm nay Dân tình không chịu lớn Tuy không còn bú mớm Nhưng chẳng biết kêu la

Đăng tải tại Thơ Văn

Chín Thuở Mười Thời

Luyến lưu Tháng Chín nắng mưa Lá bay theo gió, mùa Thu giật mình Thiên nhiên luôn đúng quy trình Là chính ân tình Thiên Chúa xót thương

Đăng tải tại Thơ Văn

Tam Giác Thời Gian

Đã qua là chẳng còn chi Có hoài niệm cũng là gì nữa đâu? Hôm nay có sáng có chiều Đang qua, và sẽ qua mau thôi mà

Đăng tải tại Thơ Văn

Chuỗi lạ

Chuỗi Mân Côi – lời mời gọi nên thánh Là cầu thang dẫn thẳng tới Thiên Đàng Giúp điềm tĩnh và biết sống khiêm nhường Là vũ khí chống trầm cảm, thất vọng

Đăng tải tại Thơ Văn

Nhẹ Cánh Thời Gian

Thời gian không có cánh Mà lại bay rất nhanh Nó còn biết đỏng đảnh Thả dốc không cần phanh

Đăng tải tại Thơ Văn

Bụi

Bụi là hạt nhỏ li ti Chẳng có đáng gì, vô ích mà thôi Thế nhưng phận bụi nhỏ nhoi Được Chúa thương hoài, nên rất bận tâm [1]

Đăng tải tại Thơ Văn

Con Biết

Biết Chúa đợi sao con mãi đi hoang Đời lầm lạc lênh đênh dài năm tháng Qua bao bến đợi bước chân hoài phiêu lãng Cay đắng cuộc đời tìm đâu thấy tương lai

Đăng tải tại Thơ Văn

Cánh Cửa Cuối Cùng

“Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất.” (St 3:19) Cuộc đời có nhiều cửa Dù cửa nhỏ hay to Có khi đóng, khi mở Để đi vào, đi ra

Đăng tải tại Thơ Văn

Dấu Tội, Dấu Phúc

Cây cấm hóa cây tội Vì nguyên tổ bất tuân Cây tội hóa cây phúc Vì Con Chúa xin vâng

Đăng tải tại Thơ Văn

Vị Đắng

Cà phê có vị đắng Ngăn cơn ngủ lơ mơ Thuốc đắng và khó uống Chữa trị bệnh trầm kha

Đăng tải tại Thơ Văn

Không được chết

Một phụ nữ tàn tật, Ở Hiệp Hòa, Bắc Giang, Chết không giấy chứng tử, Không được mượn xe tang.

Đăng tải tại Thơ Văn

Giá Thánh

Nếu không có đau khổ Đời chẳng có nghĩa gì Nhờ gian nan, vất vả Đời hóa cuộc mê ly

Đăng tải tại Thơ Văn

Biết mình …

Cuộc đời, được mấy ai biết mình, Khi rong ruổi trên dòng đời ta sống? Gắng sức, mệt nhoài xây đắp những giấc mơ, Càng đi tới, lại càng thấy mịt mờ…

Đăng tải tại Thơ Văn

Thánh Danh Huyền Diệu

Ôi Maria, thánh danh diệu kỳ cao cả Được trích từ kho tàng thiên tính Chúa Ba Ngôi Đã yêu thương trang điểm cho Mẹ thật tuyệt vời Danh hiệu quý, vẻ uy linh, quyền năng hiển trị

Đăng tải tại Thơ Văn

Con đến nhà thờ

Mỗi lần con đến Nhà Thờ, Niềm vui con đến tôn thờ Chúa thôi. Niềm vui được gặp Chúa Trời, Niềm vui gặp gỡ những người anh em.

Đăng tải tại Thơ Văn

Thu Lặng

Lá Thu rơi lặng tiếng buồn Như sao băng báo linh hồn người đi… Người đi chẳng nuối tiếc gì Người còn ở lại sầu bi, nặng lòng

Đăng tải tại Thơ Văn