Ngày Tận Thế

Qua một số đoạn Phúc Âm chọn cho tuần cuối cùng của mùa Phụng Vụ, Giáo Hội muốn nhắn nhủ chúng ta phải tỉnh thức. Vì cuộc đời trần thế của chúng ta chóng qua, cái thế giới vật chất này cũng sẽ đến ngày tận cùng. Vì thế chúng ta phải luôn luôn sẵn sàng.

Hôm nay Lời Chúa nói về đền thờ cao trọng cũng sẽ bị phá hủy, làm cho chúng ta liên tưởng đến tính cách tạm thời, cái mau qua chóng hết.. Lịch sử nhân loại đi về một cuộc biến chuyển khổng lồ của vũ trụ.. Qua biến chuyển sẽ thấy nước Chúa xuất hiện. Ngày đó, lửa Thánh Linh sẽ trở nên ánh sáng rực rỡ, hạnh phúc hay hình phạt đời đời, tùy sự đáp lại tình yêu Thiên Chúa hay từ khước lòng yêu thương của Chúa. Trong lúc đợi chờ lịch sử nhân loại bước vào giờ cuối cùng của lịch sử, tức là ngày giờ ta đang tiến tới đây.

Sẽ có những tiên tri xuất hiện nói: ”Chính ta đây, hay là ngày tận thế đang tiến tới đó”. Chúng ta đừng bị đánh lừa, đừng quá lo lắng để tin nhảm vào những thuyết nà thuyết kia, người này kẻ nọ. Cũng đừng hoảng sợ vì thấy chiến tranh, loạn lạc, động đất, dịch tễ, đói kém, thời tiết thay đổi…..Chúa đã nói: ”Khi những tai họa đó xẩy đến, thì cũng chưa đến ngày tận thế, có nghĩa là việc đó chưa hoàn toàn vượt tới sự suy nghĩ, tính toán của loài người, dù có dùng đến máy điện tử cũng không thể tính ra được. Đừng tò mò xem nó xẩy ra thế nào, chấm dứt thế giới thế nào?”

Chúng ta phải làm gì?

Chúng ta vẫn phải tiếp tục sống, vẫn phải tiếp tục làm lịch sử, sao cho nước trời được thực hiện, tức là sống bằng tinh thần của nước trời, sống bằng sự trung thành trong đức tin, vững vàng trong đức cậy, sốt sáng trong đức mến. Vì thế, nhiều khi phải sống khác với lối sống của trần gian nữa. Phải cố gắng mang lại một linh hồn cho bao nỗ lực của cuộc sống, cho bao vất vả cả đời giữ đạo, cả một đời tìm Chúa. Phải cố gắng moi lại một linh hồn có Chúa Kitô hiện diện.

Cách đây mấy năm, có 9 người tàn tật (Một anh có chân giả, một anh kinh phong, hai anh điếc và 5 anh mù), đã hoàn tất một cuộc leo lên ngọn Rainier cao 14,000 bộ, tức là hơn 4 cây số, ở Washington, mà không bị một tai nạn nào. Khi hỏi về cuộc hành trình ấy, nhiều người đã nói: “Chúng tôi đã giúp đỡ nhau, đã tin tưởng vào mình, không nghĩ đến những tai họa sẽ xẩy ra, khiến chúng tôi leo lên tới đỉnh núi một cách án toàn.”

Câu chuyện trên đây khiến chúng ta phải tự vấn xem mình có tin tưởng vào sự thành công của mình chưa và có bị xao xuyến về cảnh ngộ bên ngoài không?

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một đức tin trung thành, một đức cậy vững vàng, một đức mến sốt sáng, để chúng con thắng lướt mọi nguy hiểm ở đời, trong khi bao thử thách cam go xẩy đến cho đời chúng con.

Thu Băng, CRM

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.