Quảng Đại Với Chúa

Thiên Chúa mong đợi nơi mỗi người đó là dám sống quảng đại và tin tưởng phó thác cuộc đời và tương lai cho Chúa. Vì Thiên Chúa là Đấng yêu thương và hết mực quảng đại với con người, …

***

Thưa quý OBACE, gần đây nhiều người cảm thấy bất ngờ vì một số ca sĩ đi làm từ thiện đã nhận đóng góp hàng trăm tỷ từ những người hâm mộ. Có nhiều người hâm mộ sẵn sàng bỏ việc làm để được cùng tháp tùng đoàn thiện nguyện của ca sĩ. Cũng vậy, trong đợt dịch vừa qua, có nhiều người rất quảng đại với các chương trình bác ái của các giáo xứ. Có người góp bằng tiền, người khác thì góp công sức. Nếu tổng kết tất cả các chi phí cho chương trình bác ái trong đợt dịch vừa qua, hẳn là con số rất lớn.

Tuy nhiên, không phải ai cũng rộng rãi với chương trình bác ái hay với công việc của nhà thờ. Có một số người rất quảng đại với việc nhà thờ, việc bác ái, nhưng cũng có rất nhiều người khác thì hết sức chặt chẽ tính toán với việc chung. Trên Facebook đã từng có người chia sẻ: Ngồi quán nhậu cả buổi không sốt ruột, nhưng đến nhà thờ 1 tiếng kêu lâu; Ngồi xem tivi, lướt Fb cả buổi tối không chán, nhưng đọc kinh gia đình mười lăm phút phút kêu nhiều; Chi một bữa nhậu hết bạc triệu, nhưng bỏ vào nhà thờ tờ 50 ngàn thật là hiếm; Một tour du lịch hết cả chục triệu, nhưng góp vào việc xây dựng một vài triệu lại đắn đo, cằn nhằn… Có lẽ những chia sẻ đó không sai. Mỗi người đều được đón nhận rất nhiều thứ từ nơi Chúa, nhưng để dâng tặng lại cho Chúa hoặc chia sẻ lại cho anh em, thì dường như nhiều người không quan tâm hoặc rất đắn đo.

Hôm nay Lời Chúa cho thấy những tấm gương rất quảng đại của các bà góa đối với người của Chúa và với việc nhà Chúa. Các bà quảng đại dâng tặng cho Chúa như đánh đổi cả tương lai và sự sống của mình vì tin, yêu Chúa.

Sách các vua kể lại câu chuyện bà góa tại Sarepta thời tiên tri Elia. Lúc đó, trời hạn hán đã mấy năm không mưa, mọi người lâm vào cảnh mất mùa thiếu đói. Ngôn sứ Elia trên đường trốn tránh vua Akhat đã đến Sarepta. Mệt nhọc và đói lả vì hành trình dài, ông gặp một bà góa nghèo đang đi kiếm củi. Ông ngỏ lời với bà: “Bà làm ơn cho tôi một chút bánh và một chút nước.” Bà góa nghèo đã giãi bày thật lòng: “Tôi chỉ còn nắm bột trong hũ và chút dầu trong bình, tôi lượm vài thanh củi về nấu cho tôi và con tôi ăn rồi chờ chết thôi.” Vị tiên tri dường như không quan tâm, ông quả quyết với bà: “Bà cứ về làm cho tôi một cái bánh nhỏ, đem ra đây cho tôi, sau đó hãy làm cho bà và con bà.” Lời yêu cầu này như một sự thử thách đối với bà. Bà góa này buộc phải cân nhắc giữa sự sống của mẹ con bà với một việc bác ái dành cho một người xa lạ.

Cuối cùng bà đã chọn việc đem phần ăn của gia đình mình cho một người xa lạ đang xin bà. Bà không quan tâm đến việc mẹ con bà sẽ còn gì để ăn, sẽ sống bằng gì, bà tin lời vị ngôn sứ và làm như ông căn dặn. Thiên Chúa đã đáp lại sự quảng đại, tin tưởng của bà và đã thực hiện như lời vị ngôn sứ đã hứa: “Hũ bột sẽ không cạn và bình dầu sẽ không với cho đến khi có mưa rơi trên mặt đất.” Câu chuyện cho thấy Thiên Chúa không bao giờ hẹp hòi với sự quảng đại của con người. Khi con người tin tưởng vào Chúa, dám sống quảng đại với Chúa và với người của Chúa, phó thác tương lai cuộc đời cho Chúa, Chúa sẽ quan phòng và lo liệu cho chúng ta.

Bài Tin Mừng cũng kể chuyện một bà góa quảng đại với công việc của nhà Chúa. Đền thờ Giêrusalem lúc đó được xây dựng nguy nga, nhưng vẫn cần đến sự dâng cúng để chi phí các sinh hoạt thường ngày. Chúa Giêsu thấy có nhiều người bỏ vào đó nhiều tiền, nhưng Chúa lại chú ý đến một bà góa bỏ vào đó hai đồng kẽm. Điều đặc biệt là, Chúa Giêsu gọi các môn đệ lại để cho các ông thấy và để cho các ông nghe nhận định của Chúa: “Thầy bảo thật anh em, bà góa này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết.” Có lẽ các Tông đồ lúc đó cũng đang ngồi gần Chúa, thấy nhiều người ăn mặc sang trọng đến, nên đặt tên cho ông này là đại gia, bà kia là đại gia vì thấy họ bỏ nhiều tiền vào thùng.

Các Tông đồ có thể đã nhìn những người đó theo số lượng tiền và theo dáng vẻ bên ngoài, còn Chúa Giêsu nhìn vào tấm lòng và thái độ dâng cúng. Có những người dâng cúng vì tên tuổi, nên thích hình thức phô trương. Có những người dâng vì lòng yêu mến nên không quan tâm đến hình thức và số lượng bên ngoài. Những người sang trọng bước đến thùng dâng cúng với thái độ tự tin kèm theo sự hãnh diện. Còn bà góa nghèo âm thầm bước đến, vì muốn che giấu số tiền nhỏ bé của mình. Chúa Giêsu không chê trách những người quảng đại dâng cúng rộng rãi, nhưng Chúa lưu tâm và khen ngợi một bà góa âm thầm. Bà này tuy chỉ dâng một số tiền rất nhỏ, nhưng với một tình yêu rất lớn.

Có lẽ các Tông đồ ngạc nhiên vì khi thấy Chúa Giêsu nhận định: “Bà góa này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết.” Chúa Giêsu đã giải thích thêm: “Những người khác dâng cúng tiền dư của mình, còn bà này túng thiếu, nhưng đã dâng tất cả những gì bà có, tất cả những gì để nuôi thân.” Dâng hai đồng kẽm vào nhà Chúa, bà góa này còn dâng cả tương lai và cuộc sống cho Chúa. Bà này không quan tâm ngày mai mình sẽ ăn gì, sống ra sao, bà tin tưởng phó thác cho sự quan phòng của Chúa.

Điều mà Thiên Chúa mong đợi nơi mỗi người đó là dám sống quảng đại và tin tưởng phó thác cuộc đời và tương lai cho Chúa. Vì Thiên Chúa là Đấng yêu thương và hết mực quảng đại với con người, Ngài tạo dựng và cho con người quyền làm chủ cai quản công trình tạo dựng của Chúa. Thiên Chúa còn ban cho con người có khả năng trí tuệ, sức lực và những điều kiện cần thiết để con người làm ra cơm bánh, tài sản để chia sẻ và giúp đỡ nhau. Hơn thế nữa, Thiên Chúa còn cho Con của Ngài là Đức Kitô đến trần gian hiến dâng mạng sống làm của lễ đền tội thay cho toàn thể nhân loại.

Thưa quý OBACE, qua câu chuyện của hai bà góa hôm nay cho thấy: Thiên Chúa chờ đợi nơi sự quảng đại của con người đối với nhà Chúa và với người chung quanh; dám đặt tất cả tương lai, cuộc đời của mình cho tình yêu quan phòng của Chúa, vì yêu mến Chúa.

Con người mang trong mình tính ích kỷ, nghĩ tới bản thân hơn nghĩ tới người khác, thích đón nhận hơn là cho đi, tích góp hơn là chia sẻ. Nhiều người tìm sự an toàn và niềm vui, hạnh phúc của mình nơi tiền bạc, của cải. Vì thế, họ gắn chặt với tiền bạc của cải hơn là gắn bó với Thiên Chúa. Chúng ta đón nhận tất cả từ nơi Thiên Chúa nhưng lại không dám dâng tặng lại cho Ngài. Tất cả những gì chúng ta đang có, đang hưởng đều là do Chúa ban tặng qua trung gian người này người khác, cách này cách khác. Thiên Chúa không hề tính toán với chúng ta, nhưng chúng ta lại tính toán với Chúa về của lễ dâng tặng cho Người, về vài phút đến tạ ơn Chúa. Việc dâng tặng lại cho Chúa không hệ tại ở số lượng của lễ nhiều hay ít, nhưng quan trọng hơn đó là thái độ và tấm lòng biết ơn của mỗi người dành cho Chúa.

Chúa không cần chúng ta dâng cho Chúa một vài đồng, nhưng Chúa cần tấm lòng biết ơn của chúng ta. Lòng biết ơn đối với Thiên Chúa không làm giảm giá trị của con người, nhưng làm gia tăng mối tương quan và tình yêu của Chúa đối với con người. Chúng ta thể hiện lòng biết ơn bằng việc dâng lại cho Chúa thời giờ qua việc tham dự Thánh Lễ, đọc kinh cầu nguyện trong gia đình mỗi ngày; dâng lại cho Chúa tình yêu và lòng mến của người con đối với Cha, của thụ tạo đối với Tạo Hóa. Chúa cũng muốn chúng ta thể hiện lòng biết ơn bằng việc quảng đại chia sẻ những gì chúng ta đang có cho anh em chung quanh. Chúng ta không chỉ cho đi những của dư thừa, nhưng còn dám cho đi cả những cái chúng ta đang cần và đang dùng.

Tuổi trẻ, sức khỏe, khả năng, sự thành công thành đạt nơi mỗi người đều đến từ nơi Thiên Chúa. Chúa chờ đợi các bạn trẻ quảng đại dâng tặng lại cho Chúa. Chúa sẽ không lấy đi bất cứ thứ gì của chúng ta. Nhưng khi chúng ta dám quảng đại dâng tặng cho Chúa, Chúa sẽ chúc phúc và và lại ban lại cho ta, cách phong phú dồi dào, gấp trăm ngàn lần những gì chúng ta dâng cho Chúa.

Xin Chúa cho chúng ta luôn ý thức rằng tất cả cuộc sống, thân xác, của cải và mọi sự chúng ta đang có là của Chúa ban để chúng ta biết sống tâm tình biết ơn và quảng đại với Chúa cũng như với anh chị em chung quanh. Amen

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.