Con Người Tuyệt Vọng

Con người tuyệt vọng do đâu?
Chỉ vì ích kỷ, tự kiêu, bạc tình
Không cần Đấng dựng nên mình
Tự tung tự tác, môi sinh phá dần

Thiên tai, thảm họa lan tràn
Cuống cuồng vì sợ, lo đêm lo ngày
Mà còn ra vẻ “ta đây”
Ăn năn, cầu nguyện được giây phút nào?

Nếu không có Chúa thương yêu
Con người chẳng thoát khổ đau hoành hành
Đó là ta tự hại mình
Thiên Chúa nhân lành chẳng ghét bỏ ai

Rõ ràng cơ sự rạch ròi
Nếu không sám hối, đừng đòi hỏi chi! [1]
Mọi loài, mọi sự nhỏ, to
Thiên Chúa biết thừa, hỡi lũ phàm nhân! [2]

Kiêu căng, ăn nói ngang tàng
Mặt người, dạ quỷ, đừng hòng dương oai! [3]
Chính mình tự hại mình thôi
Khôn thì sám hối, hỡi loài ác nhân!

TRẦM THIÊN THU
————————
[1] Tv 44:18-20 – “Cơ sự đã xảy ra như vậy, chúng con nào đã quên lãng Chúa cho cam, hay đã thất trung cùng giao ước của Ngài, hoặc đã dám manh tâm bỏ Chúa, nẻo đường Ngài, chân chẳng bước theo, mà Chúa lại đẩy vào hang sói, khiến bóng tử thần phủ lấp chúng con.”

[2] Tv 44:21-22 – “Còn ví thử chúng con đã quên danh Chúa, mà giơ tay vái lạy tà thần, há Thiên Chúa lại chằng tường chẳng rõ? Ngài biết thừa mọi bí ẩn tâm can!”

[3] Tv 75:6 – “Này chớ dương oai ngạo với Trời, ăn nói ngang tàng khinh cả Chúa.”

Bài này đã được đăng trong Thơ Văn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.