Bạn có thể xé quăng / bài thơ này, không ạ?

Vũ Hoàng Chương cầm bút
Viết hai câu thế này:

“Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị Quê Hương ruồng bỏ giống nòi khinh!”

Ai đọc không giật mình?
Dân ta không thình lình
Chịu một cơn nội chiến!

Bốn Ngàn Năm Văn Hiến
Thành một con số không!
Vũ Hoàng Chương chắc ngông?
Chúng ta đều chắc dại?

Ai nhận phần sai trái
Làm Đất Nước tan hoang?
Cuôc chiến nào vinh quang?
Bắc Nam chăng? Giải Phóng!

Lá cờ bay gió lộng.
Đồng vọng tiếng chuông ngân…
Những cánh buồm gió căng.
Những lòng người xẹp lép!

Ôi chao một đôi dép,
Một đôi mà chia hai…
Lũ chúng ta lạc loài,
Anh em nhìn lạ hoắc!

Vũ Hoàng Chương người Bắc
Mà không về Cố Huơng!
Bao nhiêu người lạc đường
Chạy vào Nam trú ẩn?

Hoàng Giác tìm tổ ấm
Bằng bài ca Chiêu Hồi!
Đã qua chưa một thời…
bốn phương thành tám hướng?

Nguyễn Cao Kỳ biết ngượng
Về chết không chỗ chôn!
Phạm Duy có gây ồn,
Về, ngậm cười vĩnh viễn…

Bốn ngàn năm văn hiến
Bốn ngàn năm…một ngày!
Vũ Hoàng Chương loay hoay
Viết hai câu đứt ruột!

“Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị Quê Hương ruồng bỏ giống nòi khinh”

Một giang sơn tan tành
Đếch có ai trách nhiệm!
Niềm vui ngày một hiếm
Nỗi buồn ngày thênh thang!

Bạn có thể xé quăng
bài thơ này, không ạ?
Cho tôi hôn trên má
một miếng…buồn lê thê!

(Trần Vấn Lệ)

Bài này đã được đăng trong Thơ Văn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.