Đóa Khiêm Nhu

Trinh Nữ Khiêm Nhu Tuyệt Đối Tuân Phục
Mẫu Nghi Vĩ Đại Thành Tâm Mến Tin

Đối với đức khiêm nhu, chắc chắn không thụ tạo nào tự hạ bằng Đức Trinh Nữ Maria. Khiêm nhu là nền tảng của mọi nhân đức. Có khiêm nhu thì mới quên mình và sẵn sàng nghe lời người khác. Khiêm nhu dẫn tới tuân phục – nhân đức quan trọng hơn cả lễ vật, (1 Sm 15:22; Tv 50:8-9; Hs 6:6) – và liên quan đức tin. Sự kiện Truyền Tin cho biết các nhân đức quan trọng nơi Đức Mẹ.

Lễ Truyền Tin là Đại Hỉ Tín, không chỉ riêng cho Đức Mẹ mà còn cho cả nhân loại. Thật vậy, nhờ lời xin vâng của Đức Mẹ mà chúng ta có Đấng Emmanuel, Thiên Chúa Ngôi Lời và ở cùng chúng ta. Sự kiện Truyền Tin nhắc nhở chúng ta cố gắng noi gương sống khiêm nhu như Đức Mẹ.

Niềm vui dâng trào, vì chỉ trong 6 tháng mà tin vui được nhân đôi. Trước đó là tin vui cho vợ chồng ông Dacaria: Bà Êlidabét mang thai ngôn sứ Gioan Tẩy Giả, và bây giờ là tin vui lớn hơn: Đức Maria làm Mẹ của Đấng Cứu Thế. Tin vui sau lớn hơn tin vui trước. Niềm vui ấy mau chóng lan tỏa tới cả thế giới.

Đức Maria là một thôn nữ giản dị, nhưng được diễm phúc làm Mẹ Thiên Chúa. Quả thật, Đức Maria là kỳ hoa dị thảo duy nhất. Trí óc phàm nhân không thể nào hiểu nổi chuyện “thụ thai mà còn đồng trinh,” có so sánh như “ánh nắng chiếu qua tấm kiếng” thì cũng chỉ để hiểu được phần nào thôi. Càng khó hiểu hơn khi một thụ tạo mà lại là Mẹ Thiên Chúa, điều mà người chị họ Êlidabét đã xác nhận lần đầu tiên khi bà ngạc nhiên nói: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này” (Lc 1:43)? Vô cùng kỳ diệu, ngoài sức hiểu của phàm nhân.

Chính Đức Chúa đã nói với vua A-khát: “Ngươi cứ xin Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi ban cho ngươi một dấu dưới đáy âm phủ hoặc trên chốn cao xanh” (Is 7:11). Chúa cho phép nhưng ông không dám: “Tôi sẽ không xin, tôi không dám thử thách Đức Chúa” (Is 7:12). Đó là cách sống đức tin và khiêm nhu, tấm gương sáng ngời để mỗi chúng ta cần phải thường xuyên “soi” vào xem dung nhan linh hồn mình ra sao. Liệu có cần phẫu thuật?

Là phàm nhân mà lại phức tạp, ngôn sứ Isaia đã nghiêm túc cảnh báo: “Nghe đây, hỡi nhà Đavít! Các ngươi làm phiền thiên hạ chưa đủ sao, mà còn muốn làm phiền cả Thiên Chúa của tôi nữa? Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu: Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai, và đặt tên là Emmanuel” (Is 7:13-14). Con người có vẻ như thích quấy nhiễu, không chịu ngồi yên, cứ tự gây rắc rối cho mình.

Lời cảnh báo đó chắc hẳn cũng cảnh báo chúng ta, vì chúng ta vẫn có máu nổi loạn và hay làm phiền Thiên Chúa. Thật vậy, người ta khoái sự lạ, tính tò mò lớn hơn niềm tin. Đơn giản như khi đi đường, thấy có gì “khác thường” là người ta xúm lại xem rồi bàn tán rôm rả, thậm chí còn thêm mắm dặm muối đủ mức độ, thế nên dễ gây kẹt xe. Thế là lại làm phiền người khác.

Có biết bao người đã và đang là “nạn nhân” của những “cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo” như vậy. Tương tự, người ta chỉ mong được thấy “sự lạ” ở nơi này hoặc nơi kia, rỉ tai nhau rồi ùn ùn kéo nhau đi. Xong rồi thôi, chính cuộc sống của những người đó chẳng thấy có gì thay đổi tích cực, nhất là về tâm linh. Như thế chỉ là vô ích. Thậm chí có người còn nói thấy Chúa, thấy Mẹ, hoặc thấy “người lạ” nào đó, muốn người khác biết mình là “thị nhân” ư? Muốn “nổi tiếng” chăng?

Cận thị mà thích nhìn xa. Hằng ngày các “dấu lạ” nhãn tiền vẫn xảy ra mà không mấy ai thực sự để ý, hoặc cố ý làm ngơ. Thật thế sao? Đúng vậy! Các “dấu lạ” minh nhiên nhất là KHÔNG KHÍ, nhờ đó mà chúng ta có thể hít thở để sống. Rồi ánh sáng, và đặc biệt là bí tích Thánh Thể hằng ngày tái diễn trên bàn thờ, chính Chúa Giêsu vẫn thực sự hiện diện sống động giữa chúng ta, cụ thể là nơi Nhà Tạm. Thế thì còn đòi “dấu lạ” gì nữa?

Vâng lời liên quan khiêm nhu, là lời khấn thứ nhất của các tu sĩ, sau đó mới đến các lời khấn khác. Thánh Vịnh gia xác định: “Chúa chẳng thích gì tế phẩm và lễ vật, nhưng đã mở tai con; lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa không đòi, con liền thưa: ‘Này con xin đến!’ Trong sách có lời chép về con rằng: con thích làm theo thánh ý, và ấp ủ luật Chúa trong lòng, lạy Thiên Chúa của con” (Tv 40:7-9). Điều này được thể hiện rõ nét nơi Đức Mẹ, vì Đức Mẹ cũng là người ít nói, biết được gì thì cũng “hằng ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2:19). Cách nhận xét “im lặng là vàng” rất chí lý. Thật vậy, im lặng là nơi đào tạo những con người bình thường trở nên phi thường.

Cõi lòng rộn rã reo vui, không thể trì hoãn, Thánh Vịnh gia bộc bạch: “Đức công chính của Ngài, con loan truyền giữa lòng đại hội; lạy Chúa, Ngài từng biết: con đâu có ngậm miệng làm thinh. Đức công chính của Ngài, con chẳng giữ riêng lòng mình biết; nhưng con đã nói lên đức trung tín và ơn cứu độ của Ngài, chẳng giấu giếm chi cùng đại hội rằng Ngài thành tín và yêu thương” (Tv 40:11). Thiết tưởng đó cũng phải là quyết định của chúng ta, các Kitô hữu. Hành động như vậy là hợp tác với Thiên Chúa, loan báo Tin Mừng, truyền bá lòng sùng kính Thánh Tâm, truyền bá Lòng Chúa Thương Xót, cố gắng hoàn thiện, đem Chúa đến với mọi người để họ cũng được nhận biết Ngài và được lãnh Ơn Cứu Độ do Ngài hứa ban.

Nhưng có vấn đề cần quan tâm mà Thánh Phaolô cho biết: “Máu các con bò, con dê không thể nào xoá được tội lỗi. Vì vậy, khi vào trần gian, Đức Kitô nói: Chúa đã không ưa hy lễ và hiến tế, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xá tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài, như Sách Thánh đã chép về con” (Dt 10:4-7). Vì vâng lời, cậu bé Samuel đã biết chân thành thân thưa: “Người là Đức Chúa. Xin Người cứ làm điều Người cho là tốt” (1 Sm 3:18). Ước gì mỗi chúng ta cũng luôn sẵn sàng tuân phục, hằng ngày cầu xin và muốn như vậy!

Thánh Phaolô dẫn chứng: “Trước hết, Đức Kitô nói: Hy lễ và hiến tế, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa đã chẳng ưa, chẳng thích, mà đó chính là những thứ của lễ được dâng tiến theo Lề Luật truyền. Rồi Người nói: Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài. Thế là Người bãi bỏ các lễ tế cũ mà thiết lập lễ tế mới. Theo ý đó, chúng ta được thánh hoá nhờ Đức Giêsu Kitô đã hiến dâng thân mình làm lễ tế, chỉ một lần là đủ” (Dt 10:8-10). Với tinh thần tuân phục tuyệt đối, Đức Mẹ đã mau mắn nói lời “xin vâng”, vì ý Chúa chứ không vì ý riêng. Và chính Đức Kitô cũng hoàn toàn tuân phục, dù Ngài cũng có sự giằng co của nhân tính trước khi nhận “chén đắng.” Đức tuân phục rất quan trọng nên được lặp đi lặp lại nhiều lần.

Thánh sử Luca cho biết qua trình thuật Lc 1:26-38 thế này: Bà Êlidabét có thai được sáu tháng thì Thiên Chúa sai sứ thần Gabriel đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua Đavít. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà”. Trinh nữ Maria bối rối, tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần biết ý nên trấn an ngay: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa.

Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận”.

Quá đỗi lạ lùng nên Đức Maria thưa với sứ thần rằng không thể như vậy, vì Đức Maria không biết đến việc vợ chồng. Sứ thần quả quyết: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Êlidabét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được”.

Thế thì an tâm. Không còn nghi ngờ và chẳng ngần ngại nữa, Đức Maria quyết định ngay: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”. Một quyết tâm rất can đảm với tầm nhìn tương lai rộng lớn. Quả thật, không dễ gì mà có thể quyết định mau mắn với đại sự như vậy. Đây là động thái quan trọng, vì nhờ Đức Mẹ sẵn sàng “xin vâng” mà Ngôi Hai nhập thể, bắt đầu Công Trình Cứu Độ. Muôn thế hệ được tận hưởng, trong đó có mỗi chúng ta.

Tổng thần Gabriel từ biệt. Đức Maria bắt đầu trang đời mới với trọng trách mới và đầy gian khó. Cuộc đời ai cũng vậy, luôn có những khó khăn bất ngờ nên cần phải can đảm và cố gắng.

Đức Mẹ là Nhà Tạm đầu tiên bởi vì Đức Mẹ là Người mang Thiên Chúa – Theotókos. Thật diễm phúc cho chúng ta, dù chỉ là bụi tro thấp hèn, nhưng mỗi khi lãnh nhận Chúa Giêsu Thánh Thể thì chúng ta cũng trở nên Nhà Tạm của Ngôi Lời, Thiên Chúa Ngôi Hai. Thánh Phaolô xác nhận rằng “chính chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa hằng sống” (2 Cr 6:16). Quả thật, đó là điều vô cùng kỳ diệu!

Lạy Thánh Phụ chí nhân chí ái, những gì Ngài thấy tốt cho con theo hoàn cảnh của con thì xin Ngài cứ thực hiện. Xin giúp con biết mau mắn vâng theo Thánh Ý Ngài. Lạy Mẫu Nghi cao cả, xin cầu thay nguyện giúp và hướng dẫn cách noi gương Mẹ. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen

TRẦM THIÊN THU

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.