Bước đi trong Mùa Chay/ Bài 2: Niềm Hy Vọng Về Nước Hằng Sống

Hy vọng cứu chúng ta. Nó cho chúng ta sức mạnh để luôn bắt đầu lại, tin rằng mọi lúc rằng đó sẽ là thời điểm thích hợp, của sự chuyển đổi thực sự.

***

Thánh Phao-lô kể lại từng kể lại từng nhân đức trong ba nhân đức thần học về hoạt động của Chúa Thánh Thần. Ngài viết: “Còn chúng tôi thì nhờ Thần Khí và dựa vào đức tin mà vững lòng chờ đợi được nên công chính như chúng tôi hy vọng. Quả thật, trong Đức Ki-tô Giê-su, cắt bì hay không cắt bì đều không có giá trị, chỉ có đức tin hành động nhờ đức ái (Gl 5, 5-6) hay “trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta” (Rm 5, 5). Điều này cho chúng ta biết rằng Chúa Thánh Thần là nguồn gốc và sức mạnh của đời sống thần học của chúng ta.

Đặc biệt, chính nhờ Người mà chúng ta có thể “tràn trề hy vọng”: “Xin Thiên Chúa là nguồn hy vọng, ban cho anh em được chan chứa niềm vui và bình an nhờ đức tin, để nhờ quyền năng của Thánh Thần, anh em được tràn trề hy vọng” (Rm 15, 13).

Mối liên hệ chặt chẽ này giữa đức tính thần học của hy vọng và Chúa Thánh Thần được nêu bật ở phần đầu của điểm thứ hai trong thông điệp Mùa Chay của Đức Thánh Cha Phanxicô, Đấng dành riêng cho hy vọng. Chúng ta hãy đọc lại: “Người phụ nữ Samaria mà Đức Giêsu xin uống ở giếng không hiểu khi Người nói với chị rằng: “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị : “Cho tôi chút nước uống”, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống” (Ga 4,10).

Lúc đầu, cô ấy tự nhiên nghĩ đến nước vật chất, thay vào đó, Đức Giêsu có nghĩa là Chúa Thánh Thần, điều Người sẽ ban dồi dào trong Mầu Nhiệm Vượt qua và là Đấng truyền cho chúng ta niềm hy vọng không thất vọng”. Câu cuối cùng này ám chỉ đoạn văn nổi tiếng trong thư gửi tín hữu Rôma theo đó “ai quen chịu đựng, thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên, thì có quyền trông cậy. Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta” (Rm5, 4-5).

Hy vọng đôi khi được gọi là “người thân nghèo” trong số các nhân đức đối thần. Đúng là đã có một khoảnh khắc suy tư mãnh liệt về chủ đề hy vọng, đến mức làm nảy sinh cái gọi là “thần học về hy vọng”. Nhưng không có sự phản ánh nào về mối quan hệ giữa hy vọng và Chúa Thánh Thần. Tuy nhiên, tính đặc thù của niềm hy vọng Kitô giáo và sự khác biệt của nó đối với mọi ý tưởng hy vọng khác không thể hiểu được nếu nó không được nhìn thấy trong mối quan hệ mật thiết với Chúa Thánh Thần. Chính người tạo ra sự khác biệt giữa “Nguyên tắc của Hy vọng” của Ernest Bloch và nhân đức đối thần học của hy vọng. Các nhân đức đối thần như vậy không chỉ vì chúng có Thiên Chúa là Cứu Cánh, mà còn vì chúng có Thiên Chúa là nguyên lý của chúng; Thiên Chúa không chỉ là đối tượng mà còn là nguyên nhân của họ. Chúng được gây ra, truyền vào, bởi Thiên Chúa.

Chúng ta cần hy vọng để sống và chúng ta cần Chúa Thánh Thần để hy vọng! Charles Péguy viết: Thật dễ dàng khi Thiên Chúa chiếu sáng đến mức độ như vậy trong vũ trụ! Yêu thương cũng tương đối dễ dàng: chúng ta bất hạnh đến mức không khó để chúng ta thương hại lẫn nhau. Đó là hy vọng rằng nó là khó khăn. Những gì dễ dàng, những gì chúng ta nghiêng về, là để tuyệt vọng; đây là sự cám dỗ lớn.

Khi chúng ta phân biệt hai loại đức tin: đức tin được tin tưởng và đức tin người tín hữu – nghĩa là những điều được tin tưởng và chính hành động của niềm tin -, vì vậy nó xảy ra với hy vọng. Có hy vọng khách quan chỉ ra điều được hy vọng, sự kế thừa vĩnh cửu, và có hy vọng chủ quan là chính hành động hy vọng về điều đó. Sau này là lực đẩy về phía trước, sự thúc đẩy bên trong, sự mở rộng tâm hồn, sự mở rộng hướng tới tương lai, “sự di cư yêu thương của tinh thần hướng tới những gì người ta hy vọng”, “giáo phụ của sa mạc” Diodchus của Photica nói.

Một trong những mối nguy hiểm chính trong cuộc hành trình tâm linh là chán nản khi đối mặt với sự lặp lại của những tội lỗi giống nhau và sự liên tiếp các mục đích và sự tái phát dường như vô ích. Hy vọng cứu chúng ta. Nó cho chúng ta sức mạnh để luôn bắt đầu lại, tin rằng mọi lúc rằng đó sẽ là thời điểm thích hợp, của sự chuyển đổi thực sự. Khi làm như vậy, trái tim của Thiên Chúa cảm động và Ngài sẽ đến trợ giúp chúng ta với ân điển của Ngài.

Một trở ngại lớn khác trên con đường của chúng tôi, đặc biệt cảm thấy trong thời đại đại dịch này, là hoạn nạn. Và ngay cả điều này chỉ có thể được hiểu với hy vọng rằng nó là hoa trái của Chúa Thánh Thần. “Nhưng không phải chỉ có thế; chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng: ai gặp gian truân thì quen chịu đựng; ai quen chịu đựng, thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên, thì có quyền trông cậy” (Rm 5: 3 4). Chúa Thánh Thần làm chứng cho tinh thần của chúng ta rằng chúng ta là con của Thiên Chúa, được Ngài yêu thương, và khi làm như vậy, Ngài truyền cho chúng ta sức mạnh không bỏ cuộc khi đối mặt với sự chống đối và thập giá.

Chúng ta không được hài lòng với việc chỉ có hy vọng cho chính mình. Chúa Thánh Thần muốn làm cho chúng ta gieo hy vọng. Không có món quà nào đẹp hơn là gieo rắc niềm hy vọng tại gia đình, trong cộng đồng, trong Giáo hội địa phương và hoàn vũ. Nó giống như các sản phẩm hiện đại nhất định tái tạo không khí, làm thơm toàn bộ môi trường.

Về việc “làm sao” để trở thành chứng nhân của niềm hy vọng đang ở trong chúng ta, tôi không thể nói những lời đơn giản và cụ thể hơn những lời mà Đức Thánh Cha Phanxicô viết trong sứ điệp của ngài: “Trong Mùa Chay, chúng ta cẩn thận hơn để nói những lời động viên, an ủi, cái mà họ cho sức mạnh, cái an ủi, cái mà kích thích, thay vì những lời sỉ nhục, cái làm buồn, cái bực tức, cái khinh thường”. Đôi khi, để hy vọng, chỉ cần là “một người tử tế, người gạt bỏ những lo lắng và khẩn cấp của mình để chú ý, nở một nụ cười, để nói một lời kích thích, để tạo ra một không gian để lắng nghe giữa những điều đó”.

Có một đoạn viết về hy vọng trong Kinh Thánh dường như có một sức mạnh gần như bí tích để tạo ra ý nghĩa của nó. Tiếng nói chắp cánh cho những ai hy vọng:

“Thanh niên thì mệt mỏi, nhọc nhằn,
trai tráng cũng ngả nghiêng, lảo đảo.
Nhưngnhững người cậy trông ĐỨC CHÚA
thì được thêm sức mạnh.
Như thể chim bằng, họ tung cánh.
Họ chạy hoài mà không mỏi mệt,
và đi mãi mà chẳng chùn chân.”

(Is 40, 30 31).

HDT

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.