Bước đi trong Mùa Chay/ Bài 1: Với con mắt đức tin

Mùa Chay: Thời gian sám hối chứ không phải là đau khổ mà là thời gian ân sủng với dấu chỉ của Đức tin, Hy vọng và Bác ái gia tăng. Ba nhân đức mà thông điệp Mùa Chay của Đức Thánh Cha Phanxicô được nêu rõ.

Mùa Chay là “Thời gian thuận tiện” để chuẩn bị cho Lễ Phục sinh, đây là cao điểm của Năm Phụng Vụ và của đời sống của mỗi Kitô hữu. Trong thông điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô, một trong những lời khích lệ để suy tư, suy niệm và sống Mùa Chay này là hãy nhớ rằng đó là “thời gian để canh tân đức tin”.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã dành thông điệp đầu tiên về đức tin vào năm 2013. “Lumen fidei – Ánh sáng của đức tin: với cách diễn đạt này, truyền thống của Giáo hội đã chỉ ra món quà tuyệt vời do Đức Giêsu mang đến, Đấng mà trong Tin Mừng Gioan đã tự giới thiệu như sau: “Tôi là ánh sáng đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối.”(Ga 12,46). Ngay cả thánh Phao-lô cũng bày tỏ chính mình bằng những từ ngữ này: “Quả thật, xưa Thiên Chúa đã phán: Ánh sáng hãy bừng lên từ nơi tối tăm! Người cũng làm cho ánh sáng chiếu soi lòng trí chúng tôi, để tỏ bày cho thiên hạ được biết vinh quang của Thiên Chúa rạng ngời trên gương mặt Đức Ki-tô.(2Cr 4, 6) … ” (ĐGH.Phanxicô, Lumen fidei -Ánh Sáng Đức Tin số.1).

Nhưng Mùa Chay cũng là thời gian để “đón nhận và sống Chân Lý được bày tỏ nơi Đức Kitô”, Đấng hướng mình và yêu cầu chúng ta bước đi với Người, hướng về Giêrusalem: Vâng, với Người, để chúng ta được “đạt tới bởi Lời Chúa…”. Để được đến với Lời, chúng ta phải học cách bắt gặp “cái nhìn của Chúa Giêsu”: Vâng, cái nhìn của Người.

Tôi nghĩ đến khi Đức Giêsu nhìn, gây ấn tượng trong cái nhìn của Người một điều gì đó khắc phục sự kết hợp giữa mầu nhiệm thiêng liêng và con người của Người: trong sự vĩ đại của con người, Người bày tỏ thần tính của mình, và không gì trong niềm tin vào Người có thể bỏ quên bản thể chúng ta hay không. Con người bắt đầu từ cách nhìn của chúng ta, một chỉ số về giá trị mà chúng ta nhận ra trong những gì xuất hiện trước mặt chúng ta. Và theo cách này, chúng ta thực hiện một trách nhiệm rất tế nhị, đó là làm cho con người tồn tại, giải phóng họ hoặc kết án họ về hành vi tàng hình khiến họ không thể chú ý đến.

Sự thật mà chúng ta được mời để đón tiếp là trong ánh mắt của Đức Giêsu, Người nhìn Matthêu đang ngồi ở bàn thu thuế, và Đức Giêsu nhìn thấy được tận trái tím của Matthêu. Đấng Đáng Kính Beda giải thích rằng đôi mắt đó phân phát lòng thương xót, là thứ duy nhất cho phép chúng ta đứng dậy, bắt đầu lại, để chúng ta có thể theo dõi Ngài: “Vidit ergo Iesus publicanum, et quia misrando atque eligendo vidit, ait illi: Sequere me – Đức Giê su đã thấy người thu thuế nên đã chọn Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi !” (bài giảng số.21).

Chúng ta phát hiện ra điều này khi hiểu điều đó có ý nghĩa như thế nào đối với Đức Giáo hoàng Phanxicô, người đã chọn làm tôn chỉ Giám Mục của mình ở Buenos Aires, và tại Rôma trong sứ vụ cho Giáo Hội hoàn vũ, “Miserando atque eligendo- Thương xót và lựa chọn”. Vì ngài đã thấy ngài và làm cho ngài được thương xót. Chính Đức Giê-su đã gọi các môn đồ bằng cái nhìn (Mc 1, 16), và lòng trắc ẩn được cảm nhận trong họ khi Ngài nhìn đám đông, “như bầy chiên không người chăn”, những người theo ngài (Mc 6, 34). «… Ánh sáng của đức tin là của một Khuôn mặt nơi mà Chúa Cha được nhìn thấy.

Thật vậy, Chân Lý mà đức tin nắm được trong Tin Mừng Thứ Tư đó là sự biểu lộ của Chúa Cha trong Chúa Con, trong xác thịt và trong các công việc trên thế gian của Ngài, một chân lý có thể được định nghĩa là “sự sống sáng ngời” của Đức Giê-su. Và kiến ​​thức về đức tin không mời gọi chúng ta nhìn vào một sự thật thuần túy bên trong. Chân lý mà đức tin bày tỏ cho chúng ta là chân lý tập trung vào cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô, vào việc chiêm ngưỡng cuộc đời Người, vào nhận thức về sự hiện diện của Người…” (ĐGH.Phanxicô, Lumen fidei – Ánh sáng đức tin. Số.30).

Trong một thời gian dài, chúng ta đã nghĩ rằng niềm tin là một điều gì đó liên quan đến một sự thật bằng khái niệm hay một sự căng thẳng của lý trí, một sự nung nấu trí tuệ, và có lẽ điều này, bằng cách làm teo đi trái tim của chúng ta, đã khiến chúng ta sụp mí mắt, nhìn trong bóng tối và trong trường hợp không có nơi bí ẩn và không tìm thấy nó. Nhưng nó không phải như vậy. Con Thiên Chúa khi trở thành xác thịt đã trở thành một ánh mắt, in hình khuôn mặt lên Chân lý, tính cụ thể của một mối quan hệ, tính hữu hình của một sự hiện diện, yêu cầu chúng ta mở mắt để nhìn chim trời và những bông hoa loa kèn của cánh đồng., để học cách giao phó chính mình cho tình yêu của Thiên Chúa (Mt 6, 25-34). Nhưng Ngài cũng vạch trần sự phán xét, những lời tuyên bố, những thành kiến ​​của chúng ta, sửa chữa chúng trong cái nhìn của chúng ta: “Đức Giê-su nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!” (Ga 9:39).

Mùa Chay đang đi qua lịch sử với tư cách là “những chiếc mặt nạ khỏa thân” (Pirandello), những người được cho can đảm để cởi bỏ lớp ngụy trang mới nhất của họ, hình ảnh khỏa thân không biết xấu hổ. Và niềm tin, sau đó, được thử nghiệm trong cái nhìn. Trong Tin Mừng, Đức Giêsu dạy chúng ta nhận ra chiều sâu triệt để sức mạnh của cái nhìn. Cái nhìn không chỉ thể hiện chúng ta, nó biến đổi chúng ta. Cái nhìn thay đổi cuộc sống. “Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh sáng, thì toàn thân anh sẽ sáng” (Mt 6, 22). “Nếu toàn thân anh sáng, không có phần nào tối tăm, thì nó sẽ sáng hoàn toàn, như khi đèn toả sáng chiếu soi anh” (Lu-ca 11, 36). Trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay do đại dịch gây ra, khiến chúng ta bị cô lập và xa cách, chúng ta có cơ hội rèn luyện bản thân để tìm kiếm những nguồn sáng trong con người và vạn vật trong cuộc sống.

Trường phái của Phúc Âm là về sự nhỏ bé: tin phải cho chúng ta thấy rằng mọi sự đều được che đậy trong một hạt cải, rằng sự cao cả ẩn trong sự nhỏ bé. Dụ ngôn trong Phúc Âm so sánh thước đo mức độ đức tin tối thiểu: “Chúa đáp: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: “Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc”, nó cũng sẽ vâng lời anh em” (Lu-ca 17, 6) và hình thức Nước Thiên Chúa bằng hạt nhỏ nhất: “Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo trong vườn mình. Nó lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được” (Lu-ca 13, 19). Sự chuyển đổi từ hạt giống sang thực vật đặt niềm tin vào sự phát triển. Chính cây lớn mà hạt giống bé nhỏ ấy sẽ trở thành nơi trú ngụ cho các loài chim, mà theo nhà chú giải Do Thái là dân ngoại, để dự tính một sứ mệnh cho chúng ta liên quan đến Nước Trời: hành động để không ai cảm thấy bị loại khỏi niềm hy vọng của Thiên Chúa.

Tin Mừng chỉ ra cho chúng ta những kẻ thù của cái nhìn, nó cho chúng ta thấy những cạm bẫy rải rác trên con đường dẫn đến Giê-ru-sa-lem: thói đạo đức giả của những người Pha-ri-sêu và các tiến sĩ luật quan tâm đến sự rộng rãi và tầm nhìn (những nơi đầu tiên!), Mà thay vì cộng tác vào sự cứu rỗi của Thiên Chúa, thì họ chỉ tìm cách bảo đảm an toàn cho chính mình và gánh trên người khác những gánh nặng mà họ không chịu, dùng luật pháp của Thiên Chúa để loại trừ (Lc 11, 37-12, 1). Cạm bẫy là sự chắc chắn sai lầm, sự dụ dỗ của sự chiếm hữu, sự ngu xuẩn của những người bám vào của cải, lòng tham, ảo tưởng rằng khi cho ăn bị chết đói, chứng tỏ việc làm cho cuộc sống phụ thuộc vào của cải là sai lầm như thế nào (Lc 12, 13-21).

Và một lần nữa vẫn còn khả năng hiển thị (những vị trí đầu tiên, những lời có cánh và sáo rỗng, những tiêu đề khoa trương) trái ngược với sự tàng hình của Nước Thiên Chúa, điều mà dù có muộn màng cũng sẽ xảy ra: “chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín” (Lc 12:46). Nó đòi hỏi sự cảnh giác-sáng suốt, khiêm tốn, tin tưởng trong khi chờ đợi. Đức tin là coi sự vắng mặt là sự chờ đợi, trong đó điều chúng ta cần không phải là tích lũy tài sản, nhưng để đáp ứng nhu cầu truyền giáo, khám phá nơi chúng ta đặt trái tim của mình, nơi chúng ta coi là kho báu của mình: “Chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín” (Lc 12:33).

Trường học của sự nhỏ bé đi qua: “Máng Cỏ”, nơi những con người nhỏ bé, những người chăn cừu, vô thức nhìn thấy điều gì đó tuyệt vời ở một “Hài Nhi”. Ngay lập tức chúng ta đến những ngày cuối cùng, khi mọi người sẽ thấy Người vào thành Giê-ru-sa-lem. Đức Giê su cưỡi lừa, ứng nghiệm những gì tiên tri Dacharia đã loan báo: “Vì kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi: Người là Đấng Chính Trực, Đấng Toàn Thắng, khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, một con lừa con vẫn còn theo mẹ” (Dc 9: 9-10). Vật cưỡi chỉ định những gì cần hiểu về người cưỡi con ngựa đó.

Khi chọn một con ngựa điều đó xứng đáng hơn với một vị vua hay vị nguyên soái tướng quân, theo biểu tượng trong Kinh Thánh thì sẽ khiến người đó xuất hiện trong chiến tranh, trong khi quyết tâm của người là tước vũ khí, nhận ra những gì được giao cho miệng của tiên tri Êsaia “Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau, và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến” (Is 2, 4). Chính những người khác muốn gây chiến với người. Đó là điều đúng đắn: “để Tân Vương xét xử dân Ngài theo công lý, và bênh vực quyền lợi kẻ nghèo hèn” (Tv 72: 2). Người khiêm nhường, sẽ có mùi đất, mùi mùn, lột bỏ mọi vẻ bề ngoài, đàng hoàng trong sự trần trụi của người nghèo, giản dị, khác xa với sự kiêu ngạo của kẻ quyền thế, nhu mì. Jerusalem là một khán giả bối rối, và cư dân của nó tự hỏi: “Ông này là ai vậy?” (Mt 21, 10).

Họ sẽ tự hỏi mình điều này một lần nữa, cảm thấy ghê tởm, che mặt để không thể nhìn Ngài, khi những lời của tiên tri Isaia trong chương 53, trong bản văn tiếng La-tinh dịch hình ảnh: tôi tớ của Gia vê thành một người phong cùi: Nos putavimus eum. Chúng ta cũng tự hỏi mình điều này khi chúng ta chiêm ngắm Đức Giê su trong Mùa Chay này bằng cách giáo dục đôi mắt của chúng ta mà bây giờ là đôi mắt của những người trung tâm đang chứng kiến ​​cái chết của Đức Giêsu, những người đã nhìn thấy Người chết theo cách đó đã nói: “Quả thật người này là Con Thiên Chúa” (Mc 15, 39). Đây không chỉ là bức màn trong Đền Thờ bị xé rách. Nhưng là Đấng được đặt trong mắt chúng ta mà chúng ta sẽ phải học mỗi khi tin là nhìn thấy: thấy Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa, lòng nhân từ của Chúa Cha, trong người anh em đang đói, kẻ khát, người là khách lạ, trần truồng, bệnh tật, bị giam cầm (Mt 25, 31-46).

HDT

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.