Thiên Chúa mời nhưng con người tự do

Con người tự do trước lời mời gọi của Thiên Chúa. Thiên Chúa yêu thương con người, tạo dựng con người vì yêu thương, và mời gọi họ vào Nước Trời để chia sẻ sự sống vĩnh cửu với Ngài cũng vì yêu thương.

***

Bài đọc Cựu Ước trong sách tiên tri Ysayah và bài Tin Mừng đều đề cập đến bàn tiệc. Ai cũng hiểu đây là một kiểu nói để diễn tả một thực tại siêu vượt: Nước Trời. Thiên Chúa mời và muốn tất cả vào dự tiệc, nghĩa là vào Nước Trời; nhưng không phải tất cả mọi người đều đáp trả lời mời gọi của Thiên Chúa.

Thiên Chúa mời con người chia sẻ sự sống vĩnh cửu

Ngày đó Thiên Chúa sẽ thiết tiệc đãi mọi dân tộc, thịt béo rượu ngon. Ngày đó Thiên Chúa cất tấm khăn tang, không còn những chuyện buồn phiền nữa. Ngay cả cái chết, Ngài cũng hủy diệt. Chính Thiên Chúa sẽ lau khô những giọt lệ, chính Ngài sẽ ủi an dân Ngài.

Tất cả những điều trên là dấu chỉ của Nước Trời, nơi đó Thiên Chúa sẽ thoả mãn mọi nhu cầu của con người, nơi đó con người sẽ được toại nguyện và hạnh phúc. Thiên Chúa là nguồn mọi hy vọng của con người. Ngài không chỉ là Đấng thoả mãn nhu cầu vật chất, cho con người lương thực hằng ngày, hoặc thịt béo rượu ngon; nhưng Ngài còn đong đầy mọi hy vọng, Ngài biến đổi lòng người, Ngài là Đấng cứu độ.

Dự tiệc “Nước Trời” là hồng ân Thiên Chúa ban cho con người, cho mọi dân tộc chứ không chỉ riêng cho dân tộc Do Thái, cho mọi người thành tâm thiện chí chứ không phải chỉ cho những người mang danh Công Giáo. Thiên Chúa muốn chia sẻ sự sống vĩnh cửu của Ngài với mọi người thuộc mọi dân tộc, vì nếu không vậy Ngài đâu tạo dựng họ. Ngài tạo dựng con người, để con người được chia sẻ sự sống thần linh với Ngài.

Những người từ chối sự sống đời đời

Ông vua trong dụ ngôn làm tiệc cưới cho con, đã cho người đi gọi những người được mời để họ đến dự tiệc cưới. Và những người được mời đã chọn làm điều họ quan tâm hơn việc đi dự tiệc của vị vua; hơn nữa, một số người không chỉ không đi, mà còn bắt các đầy tớ được sai tới, hành hạ và giết họ nữa.

Ông vua đã cho mời tất cả những người tìm được vào dự tiệc cưới của con ông; và người ta đã vào tiệc. Theo phong tục, khi vào phòng tiệc mọi người đều được mời mặc trang phục tiệc cưới do chủ tiệc cung cấp, ấy thế mà vẫn có một kẻ không chịu mang trang phục lễ cưới khi vào phòng tiệc.

Con người tự do trước lời mời gọi của Thiên Chúa. Thiên Chúa yêu thương con người, tạo dựng con người vì yêu thương, và mời gọi họ vào Nước Trời để chia sẻ sự sống vĩnh cửu với Ngài cũng vì yêu thương. Tuy nhiên một số người đã từ chối không vào, họ đã không muốn dự tiệc cưới, và ngay cả có người bước vào bàn tiệc vẫn còn không muốn dự tiệc qua việc không mang trang phục lễ cưới. Ai không sống yêu thương, không thể vào Nước Trời ngay cả khi họ mang danh Kitô-hữu.

Cách sống của những người tự do đích thực

Những người chọn Thiên Chúa trên mọi sự, là những người sống hạnh phúc ở đời sau và ngay ở đời này. Họ tự do với những gì nhiều người theo đuổi: tiền bạc, danh vọng, tình duyên. Những người đặt quá nặng tiền bạc danh vọng dường như lúc nào cũng bận rộn, và họ sẵn sàng hy sinh “bàn tiệc hạnh phúc” thường ngày để làm việc. E rằng những người này không có tự do đích thực.

Sự tự do đích thực không chỉ là tự do làm theo như mình muốn, nhưng còn là làm những gì lý trí thấy như vậy là đúng là tốt. Con người là thực tại có thân xác, con người chịu những chi phối của những định luật vật lý. Con người không có tự do vật lý tuyệt đối nhưng con người có tự do luân lý. Con người có tự do để sống theo lý trí hay theo bản năng.

Thánh Phaolô có thể sống với mọi tình huống để rao giảng Lời Chúa cho những người ngài gặp gỡ. Ngài đã học để hành xử lúc no cũng như lúc đói, lúc nghèo cũng như lúc giầu. Bận tâm chính của Ngài là Thiên Chúa, và làm sao để cho mọi người được biết Chúa và sống hạnh phúc. Niềm cậy trông của Ngài cũng chính là Thiên Chúa. Ngài không tựa vào sức riêng của Ngài. Những gì người ta tặng cho ngài, ngài lãnh nhận và trân trọng; đồng thời hy vọng Thiên Chúa sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của những người đã rộng lượng giúp Ngài. Cách sống của Phaolô là cách sống của những người đã được cứu độ, chỉ có Thiên Chúa là nguồn hy vọng và hạnh phúc của Ngài.

Câu hỏi gợi ý chia sẻ:

1. Điều bạn mong ước nhất là gì?

2. Nếu bạn đạt được điều mong ước ở trên, bạn có hạnh phúc lắm không, và hạnh phúc này kéo dài bao lâu?

3. Theo bạn, điều gì đáng bạn mong ước nhất? Điều bạn mong ước có thể đạt được không? Làm sao để đạt được điều bạn mong ước?

Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm, SJ.

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.