Nói ít hơn, lắng nghe nhiều hơn

Trong bài giảng thánh lễ đầu tiên ở ngôi vị Giáo Hoàng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói về lời mời gọi chúng ta, người Công Giáo phải luôn luôn trên đường hành trình, xây dựng và tuyên xưng Chúa Giêsu Kitô.

Từ ngày đó, ĐTC đã nói với chúng ta rằng chúng ta đang trên một cuộc hành trình. Đó là cuộc hành trình đi đôi với đường lối thánh thiện, một cuộc hành trình đi tới ngọai vi để giúp đỡ người nghèo và một cuộc hành trình đi ra ngoài thế giới để chúng ta có thể chia sẻ Tin Mừng với càng ngày càng nhiều người hơn.

Nhưng chúng ta không đơn độc trong cuộc hành trình này. Một ngôn từ ưa thích khác của ĐTC Phanxicô là “đồng hành”. Ngài thúc giục chúng ta đi cùng nhau để giúp nhau đi tới nơi định tới.

Trong một lần ngỏ lời với các Giám mục Ba Tây, ĐTC Phanxicô đã nói “Chúng ta cần một Giáo Hội có khả năng đi bên cạnh mọi người”. Ngài đã than thở rằng qúa nhiều người đã rời bỏ Giáo Hội bởi vì họ thấy Giáo Hội “quá lạnh nhạt, có lẽ đã tìm hiểu quá muộn màng về chính mình” và Ngài thúc giục chúng ta tập trung vào việc “sưởi ấm tâm hồn người ta” để trở nên “một Giáo Hội có khả năng tái khám phá lòng nhân từ trong lòng mẹ” để chúng ta có thể chỉ ra lòng nhân từ đó cho mọi người chung quanh chúng ta.

Đi cùng họ

Đây là sự thấu triệt của ĐTC Phanxicô về cách Thiên Chúa muốn dùng chúng ta. Đức giáo Hoàng biết rằng chúng ta cần phải sẵn lòng đi cùng với mọi người, để làm cho bản thân chúng ta sẵn sàng đối với họ, nếu chúng ta muốn cống hiến cho họ những tin tốt lành của Tin Mừng. Chỉ nói về Chúa Giêsu hay Giáo Hội là không đủ, chúng ta còn cần cho họ thấy những việc làm và lòng nhân hậu của chúng ta để cho họ thấy Chúa yêu thương họ như thế nào. Như Chúa Giêsu đã nói “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13: 35).

Trong suốt cuộc đời công khai của mình, Thánh Têrêsa thành Calcutta đã không ngừng thúc giục mọi người làm cho bản thân mình trở nên dễ tiếp cận đối với mọi người chung quanh. “Lan tỏa tình yêu ở mọi nơi bạn đi” bà nói “Hãy là biểu hiện sống về sự thân thiện của Thiên Chúa; thân thiện trên nét mặt, thân thiện trong đôi mắt, thân thiện trong nụ cười, thân thiện trong lời chào hỏi ấm áp”. Vậy hãy nhìn vào vài cách chúng ta có thể làm theo lời khuyên của bà.

Ánh mắt cười

Các nhà khoa học nói rằng nụ cười làm cho chúng ta lôi cuốn hơn và rằng nó có thể nâng cao tâm trạng của người khác. Nụ cười cũng có thể nâng cao tâm trạng của chúng ta nữa. Các nhà tâm lý học đã khám phá ra rằng khi chúng ta cười, ngay cả khi bị áp lực, những chất dẫn truyền “hạnh phúc” như dopamine, serotonin và endorphine làm cho chúng ta cảm thấy bình an hơn và hy vọng hơn. Chúng cho thấy rằng nụ cười hay lây lan, một nụ cười thường dẫn đến một nụ cười đáp lại.

Những nghiên cứu xa hơn – cũng như cảm giác chung – cho chúng ta thấy rằng những người tiếp xúc bằng ánh mắt cùng với một nụ cười được coi là đáng tin cậy hơn, chân thành hơn so với những người nhìn đi nơi khác hay những người có những biểu cảm trống rỗng và tiêu cực trên nét mặt của họ. Tiếp xúc bằng ánh mắt cho thấy rằng chúng ta quan tâm đến hạnh phúc của họ. Nó nói lên rằng chúng ta tôn trọng họ và rằng chúng ta mở lòng và chào đón họ.

Vì vậy hãy luôn mỉm cười. Khi chúng ta nói chuyện với người khác hãy kiểm tra bản thân để chắc chắn rằng chúng ta đang biểu lộ một thái độ tích cực và mời gọi. Hãy để cho ngôn ngữ cử chỉ của chúng ta nói với họ rằng chúng ta đang sẵn sàng, thậm chí còn nóng lòng cùng đi trong hành trình của họ.

Giá trị của “chuyện phiếm”

Nếu bạn muốn cùng đi với ai đó, bạn cần phải đi trên cùng một con đường. Điều này không phải luôn dễ dàng nhưng nó có thể làm cho một thế giới đổi khác. Đặc biệt khi chúng ta tuân theo huấn dụ của Đức Giáo Hoàng để cùng đi với những người “ở bên lề”, chúng ta có thể cảm thấy không thoải mái. Chúng ta cần phải sẵn sàng tìm quan điểm chung với mọi người chúng ta gặp. Chúng ta thường bỏ qua giá trị của chuyện phiếm, nhưng đó là một trong những cách quan trọng nhất để chúng ta có thể kết nối với mọi người và làm cho bản thân chúng ta sẵn sàng đối với họ.

Hãy để người khác thấy rằng bạn thực sự quan tâm đến họ, rằng bạn lo lắng về những thử thách và thắng lợi của họ. Hãy nói về một sinh hoạt trong gáo xứ mà có thể bạn đã nhìn thấy họ. Hãy chia sẻ về gia đình của bạn và tìm ra phương hướng mà cuộc sống gia đình họ cũng tương tự. Hãy sẵn sàng dấn thân với họ hàng ngày, nhưng đích thân, điềm đạm và bạn sẽ thấy một sự phát triển tình bạn hữu. Bạn sẽ thấy rằng họ đã là những bạn đồng hành với bạn, đơn giản vì bạn chia sẻ cùng một căn bản hy vọng và ước mơ, quan tâm và thất bại.

Những cuộc trò chuyện hàng ngày có thể mở ra cánh cửa cho mối quan hệ sâu rộng hơn. Chúng giúp chúng ta tìm ra lập trường chung để chúng ta có thể bắt đầu đi cùng nhau. Chúng giúp chúng ta phát triển tình bạn trong đó chúng ta bắt đầu ảnh hưởng đến nhau. Chúng giúp chúng ta học hỏi lẫn nhau để mở lòng ra với nhau, và chia sẻ cuộc sống của chúng ta với nhau. Đó chẳng phải có nghĩa là được sử dụng bới Thiên Chúa – để chia sẻ sự hiện diện của Chúa Giêsu với ai đó chúng ta đã biết và yêu mến sao?

Vậy hãy tìm cách tiếp cận với người hàng xóm hay trong giáo xứ của bạn, ngay cả đối với những người có vẻ rất khác biệt với bạn. Khởi xướng một cuộc chuyện trò có thể dẫn bạn đến nơi đặc biệt.

Lắng nghe cẩn thận

Tất nhiên, có hai mặt của mọi cuộc nói chuyện: nói và lắng nghe. Lắng nghe hầu như là cách có tác động mạnh nhất để chúng ta có thể đồng hành với người khác. Thánh Luca nói với chúng ta cách Chúa Giesu phục sinh đã đồng hành với hai môn đệ trên đường Em-mau. Nếu chúng ta nhìn kỹ chúng ta sẽ thấy rằng lúc đầu Chúa Giêsu chỉ nói trong câu hỏi “Các anh đang trao đổi về chuyện gì vậy?” Ngài hỏi: “Loại chuyện gì?” đã xẩy ra để làm cho các anh cảm thấy buồn như vãy? (Lc 24: 17,19) Tất nhiên Chúa Giêsu biết họ đang nói về chuyện gì, nhưng Ngài dầu sao cũng để cho hai môn đệ nói với Ngài câu chuyện của họ.

Bằng cách nghe câu chuyện của họ về cái chết của Ngài trên thập giá, Chúa Giêsu đã cho phép hai môn đệ bày tỏ nỗi đau và cảm giác về sự mất mát của họ. Bằng cách lắng nghe, Ngài đã đi vào thế giới của họ như là một người bạn đầy lòng trắc ẩn – nhưng Ngài không ở lại đó. Bởi vì Ngài đã kết nối với họ, Ngài có thể đưa họ ra khỏi sự buồn rầu và củng cố niềm tin của họ. Ngay trước khi họ nhận ra Chúa Giêsu, họ đã cảm thấy tâm hồn họ cháy bỏng bên trong. Ngài đã lập một mối ràng buộc với họ khi Ngài lắng nghe cẩn thận và điều đó đã làm cho họ mở lòng ra với Ngài dễ dàng hơn.

Câu chuyện này là một ví dụ cảm động của sự đồng hành. Chúa Giêsu cải trang đã trình bày tất cả những thành phần chủ yếu của người đồng hành với người khác: đi vào thế giới của họ, lắng nghe cách trân trọng và nói với tâm hồn họ. Ai biết? Có thể Ngài đã cố ý mỉm cười và nhìn vào mắt họ! Chúng ta có thể không có tài năng hoăc chu đáo như Chúa Giêsu, nhưng chúng ta vẫn có thể làm được một thay đổi khi chúng ta học hỏi để trở nên những người đặc biệt biết lắng nghe.

Quan điểm của ai?

Một cặp vợ chồng có mặt trong một buổi họp mặt tán gẫu với bạn bè khi nói về việc tư vấn hôn nhân “Chúng tôi không cần tư vấn” người vợ nói “Chồng tôi và tôi có mối quan hệ tuyệt vời. Anh học về nghành truyền thông ở trường đại học, còn tôi học về nghệ thuật sân khấu. Vì vậy anh ấy giao tiếp tốt và tôi biết cách hành đông như là tôi đang lắng nghe”.

Chúng ta có thể cười về những câu chuyện như thế này, nhưng sự thực là sự giao tiếp của chúng ta có thể qúa tập trung vào cách chúng ta bày tỏ quan điểm của chúng ta thay vì nghe quan điểm của người khác. Cách tiếp cận như thế này có thể dẫn tới việc bỏ lỡ cơ hội và đánh mất mối quan hệ. Nó cũng có thể làm cho chúng ta xa cách lời mời gọi của ĐTC Phanxicô đối với việc sưởi ấm tâm hồn người khác. Làm sao chúng ta có thể tạo ra sự khác biệt trong đời sống của người khác nếu chúng ta cũng chỉ nói về cuộc sống của chúng ta? Làm sao chúng ta có thể sưởi ấm tâm hồn họ với thông điệp về tình yêu của Thiên Chúa nếu chúng ta không cố gắng hiểu được những gì trong lòng họ?

Nghe như có chút tính toán trước, nhưng hãy nghĩ về cách người đàn ông tên Jeremy cố gắng làm cho mình sẵn sàng để được Chúa sử dụng. Ông ta đã thực hiện ý định cố gắng tiếp cận với ít nhất một người mỗi Chúa nhật sau thánh lễ. Giới thiệu mình tình cờ, ông ta đưa ra vài câu hỏi để bắt đầu một cuộc trò chuyện: Bạn sống ở đâu? Bạn làm gì để kiếm sống? Bạn đã là thành viên của giáo xứ bao lâu rồi? Jeremy có một mục tiêu ở trong tâm trí: để mở rộng cánh cửa. Ông luôn lắng nghe, hỏi một câu hỏi khác và cố gắng đi cho tới cùng theo cuộc nói chuyện dẫn dắt.

Lâu dần, mọi người bắt đầu thích Jeremy và tin tưởng ông. Họ cảm thấy tự nhiên khi chia sẻ những nỗi lo lắng của họ và cũng quan tâm đến ông nữa. Và bởi vì ông đã chứng tỏ là người chăm chú nghe, họ đáp lại bằng sự ưa thích và chú ý đến ông khi ông chia sẻ về tình yêu của ông đối với Chúa. Ho thấy được đức tin trong hành động của ông và nó truyền cảm hứng cho họ để tới gần Chúa Giêsu hơn một chút. Họ thấy được sự dấn thân của ông cho giáo xứ và họ cảm thấy được khích lệ hơn để cũng tham gia.

Một công thức đơn giản

Nó thật sự là một công thức đơn giản: Nếu bạn muốn được Chúa sử dụng, hãy chắc chắn rằng bạn nói ít hơn là lắng nghe. Nếu bạn muốn giúp đỡ người khác trên hành trình đức tin của họ, hãy tìm quan điểm chung và đi sát với họ. Nhận biết nhau và bạn sẽ xây dựng được lòng tin lớn hơn trong nhau. Bạn sẽ không chỉ tạo ra một sự khác biệt trong cuộc sống của họ, nhưng họ cũng sẽ tạo ra một sự khác biệt trong cuộc sống của bạn. Bạn sẽ thấy rằng bạn có nhiều anh, chi, em trong Chúa Kitô hơn là bạn tưởng. Đó là cách xây dựng vương quốc của Thiên Chúa.

Lại Thế Lãng dịch (Nguồn: https://www.thanhlinh.net)

 

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.