Dạ Thi Kinh

Lạy Thiên Chúa, con như người thợ dệt
Vẫn ngày đêm mải miết dệt đời mình
Con không hiểu vì sao bất thình lình
Bị tay Chúa cắt đứt ngay hàng chỉ [1]

Là phàm nhân nên lòng con buồn bã
Bởi ước mơ chưa trọn vẹn bao giờ
Nhàu nát nhạc và tơi tả vần thơ
Con cảm thấy cuộc đời con vô phúc!

Chúa đã làm con hao mòn sinh lực [2]
Nhưng con tin đó là Thánh Ý Ngài
Muốn đời con phải chịu khổ dài dài
Vì Thánh Giá là giá để nên thánh

Đường gian khổ chắc chắn không thể tránh
Biết vậy rồi, sao con yếu quá chừng
Ngã sóng soài, con sợ, nên muốn dừng
Giê-su ơi, cho con nương theo với!

Xin xóa nhòa những dấu chân tội lỗi
Cùng tuế nguyệt vẫn hằn vết cuộc đời
Giọt lệ sầu dẫu mặn chát bờ môi
Vẫn không thể làm phai mờ vết tội

Đêm u trầm thầm nguyện lời sám hối
Dấu đinh nào còn ghi khắc trăm năm
Tội-nhân-con xin một khoảng bình an
Lạy Thiên Chúa, Đấng mà con tin kính!

Con bất xứng nhưng khát khao công chính
Con không dám xin được thoát khổ đau
Chỉ xin Ngài mãi là khúc ca dao
Con ngâm nga để tung tăng bước khổ

Bao ý nhạc, tứ thơ còn dang dở
Nhưng con tin chẳng ngoài Ý Chúa đâu
Tóc trên đầu, Chúa đếm ít hay nhiều [3]
Xin tín thác cả đời con cho Chúa!

TRẦM THIÊN THU
————————
[1] và [2] Lời vua Khít-ki-gia. (Is 38:12)

[3] Mt 10:30; Lc 12:7.

Bài này đã được đăng trong Thơ Văn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.