Theo Chúa Là Chấp Nhận Hy Sinh

Không có thành công nào mà không phải trả giá bằng sự kiên trì, cũng không có niềm vui hạnh phúc nào mà không trải qua sự hy sinh.

Ví dụ: Để trở thành một vận động viên chuyên nghiệp cần phải khổ công luyện tập; trở thành một chuyên gia hoặc một tay thợ lành nghề cũng phải trải qua nhiều năm nghiên cứu học hỏi; một học sinh muốn tốt nghiệp hoặc đậu vào trường đại học cần phải thức khuya dậy sớm với bài vở.

Lời Chúa Chúa nhật XXII hôm nay cho thấy, để được hạnh phúc đích thực là chấp nhận đi vào con đường hẹp, là vác thập giá; theo Chúa không bao giờ có con đường dễ dãi, trái lại luôn đòi sự hy sinh. Đó là điều kiện tiên quyết, không có sự miễn trừ, từ xưa đến nay và mãi mãi vẫn như thế.

Giêrêmia là một trong những vị ngôn sứ, vì chu toàn sứ mạng Chúa trao phó mà ông đã trải qua biết bao nhiêu gian khổ, bị hiểu lầm, bị đối xử tàn bạo, nhưng không hề than trách hay hối tiếc.

Bài đọc một kể lại những lời tâm sự của ông với Chúa. Vì lòng yêu mến, ông như bị Chúa thu hút đến không độ thể cưỡng lại được và ông đã sẵn sàng như chàng trai phải lòng cô gái, đã dám từ bỏ tất cả để dâng tuổi thanh xuân cho Chúa: “Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con và con đã để cho Ngài quyến rũ. Ngài mạnh hơn con và Ngài đã thắng”. Kể từ khi bước theo “sự quyến rũ” của Chúa, vị tiên tri đã phải trải qua biết bao gian khổ tủi nhục.

Ông tâm sự: “Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ để họ nhạo báng con…Vì Lời Chúa mà con đây bị sỉ nhục, bị chế giễu suốt ngày”. Ông cũng bị giằng co, bị cám dỗ bỏ cuộc, chạy trốn Thiên Chúa, nhưng sự thu hút của Thiên Chúa vẫn chiến thắng ông và khuất phục ông. Ông như một chàng trai say tình, không thể từ bỏ người mình yêu.

Ông kể lại: “Có lần tôi tự nhủ: ‘Tôi sẽ không nghĩ đến Người nữa, không nhân danh Người mà nói nữa. Nhưng Lời Người cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến phải hao mòn nhưng cũng không nén được’”. Lời tâm sự của Giêremia là những lời bộc lộ từ trái tim của ông, một con người đã say mê theo lời mời gọi của Chúa. Vì thế, ông đã dám hy sinh tất cả, chấp nhận tất cả, đánh đổi tất cả cuộc đời chỉ vì muốn làm đẹp lòng Chúa mà thôi.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi: “Ai muốn theo Thầy thì phải từ bỏ chính mình”. Câu chuyện hôm nay tiếp nối với câu chuyện bài Tin Mừng tuần trước nói về việc ông Phêrô tuyên xưng: “Thầy là Đức Kitô – Con Thiên Chúa hằng sống”. Ông được Đức Giêsu khen là có phúc và Ngài còn quyết định thiết lập Hội Thánh trên nền tảng đức tin của Simon Phêrô.

Mặc dù được chọn là nền tảng cho Giáo Hội, nhưng dường như Phêrô không phải là một tảng đá vững chắc nếu không có sự bảo vệ của Chúa Giêsu. Mặc dù khen Phêrô đã tuyên xưng chính xác, nhưng Chúa Giêsu cho biết lời tuyên xưng ấy do Thiên Chúa soi sáng cho Simon biết và tin như vậy. Chúa Giêsu không muốn để cho Simon và các môn đệ bị lầm tưởng về sứ mạng cứu thế của Ngài, nhìn Ngài như một vị cứu thế mang tính chính trị, hoặc nhìn Giáo Hội Ngài thiết lập như là tổ chức xã hội. Chúa Giêsu đã giải thích cho các ông: “Người phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ,… bị giết chết và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy”.

Simon Phêrô đã không muốn một Đấng Cứu Thế như vậy. Ông đã kéo riêng Đức Giêsu ra và trách Ngài: “Xin Thiên Chúa đừng để Thầy gặp chuyện như vậy”. Simon Phêrô đã nhân danh Thiên Chúa để cản trở Chúa Giêsu và còn trách Chúa, vì ông đang nuôi một hy vọng khác, ông nhắm đến một con đường khác, một mục tiêu khác. Ông muốn dắt Chúa đi theo con đường của ông, muốn Chúa đáp lại ý muốn của ông. Chúa Giêsu đã thẳng thắn khiển trách Phêrô nặng lời: “Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà của loài người”.

Nếu như vừa mới trước đây, Simon xác tín vào Chúa, được Chúa soi sáng và đã tuyên xưng Thầy là Đức Kitô – Con Thiên Chúa và được chọn làm đá tảng của Giáo Hội. Nhưng lúc này, Simon đã muốn làm theo ý mình, muốn cản trở con đường của Chúa, ông đã biến mình trở thành tảng đá chắn đường, khiến người khác có thể vấp té. Chúa Giêsu mắng ông nặng lời: “Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy”. Người môn đệ là người bước theo sau Thầy chứ không phải là đi trước Thầy. Điều này chứng tỏ rằng Simon Phêrô đã bị cám dỗ đi trước Thầy và hướng dẫn Thầy. Chúa Giêsu muốn Simon phải trở về với đúng vị trí của người môn đệ là đi theo sau Chúa. Chỉ khi đi theo sau Chúa, ông mới có thể không bị lạc đường và mới có thể dẫn dắt Giáo Hội đi đúng con đường của Chúa.

Con đường của Chúa chắc chắn không phải là con đường tìm kiếm công danh hay bổng lộc, vật chất; địa vị và nhiệm vụ Chúa trao cho Simon không để phục vụ cho bản thân, mà là để phục vụ cho Giáo Hội. Vì thế, Chúa nói với các ông về điều kiện để bước theo Ngài: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”. Chúa không ép ai, nhưng Ngài đưa ra lời mời gọi, ai muốn theo thì theo, nhưng một khi đã chấp nhận theo Chúa thì phải chấp nhận những điều kiện của Chúa.

Trước hết là từ bỏ chính mình. Bỏ thuốc, bỏ rượu đã là khó, bỏ chính mình còn khó hơn gấp nhiều lần. Điều kiện này đòi mỗi người phải dám từ bỏ cái tôi, sự ngông cuồng tự ái trong mỗi con người. Bỏ mình là dám bỏ đi những ham muốn, thú vui và những nghiêng chiều của xác thịt để sống thanh thoát hơn. Bỏ mình còn là để biết sống khiêm tốn hơn trước mặt Chúa và mọi người. Bỏ mình là đón nhận ý Chúa vào trong cuộc đời mình, chứ không làm theo ý riêng cá nhân.

Kế đến là vác thập giá mình hằng ngày. Chúa không đòi chúng ta vác thập giá của Chúa, nhưng là vác thập giá của bản thân mình hằng ngày. Thập giá của mình chính là gia đình, là cha mẹ già khó tính, là người vợ, người chồng lười biếng hư hỏng, là những đứa con ngỗ nghịch mà cuộc sống chung đang đòi mỗi người phải chịu đựng và đón nhận. Thập giá mình có thể là những bệnh tật, đau yếu, nghèo khó và những nỗi vất vả trong cuộc sống. Chúa muốn chúng ta không chỉ vác một ngày, một tháng hay một vài năm, mà là vác mỗi ngày trong cuộc sống. Chúa muốn chúng ta vác đi trong vui vẻ và trong sự tin tưởng phó thác cho Chúa.

Sau cùng là Chúa muốn chúng ta vác thập giá mình mà theo Chúa. Điều này có nghĩa là chúng ta không thể tự ý chọn một con đường nào khác, mà phải đi vào đúng con đường của Chúa, đi theo sau Chúa. Con đường của Chúa là con đường thập giá, con đường lên đồi Calvario. Cuối con đường này sẽ là sự hy sinh trên thập giá và niềm vui của sự phục sinh. Như thế lời mời gọi vác thập giá theo Chúa không phải là bước vào hành trình vô tận hay một đường hầm tăm tối, nhưng ở cuối đường hầm là ánh sáng, bên kia ngọn đồi Golgota là niềm vui của sự phục sinh.

Là môn đệ của Đức Giêsu, chúng ta tin Ngài là Đấng Cứu Thế Con Thiên Chúa và chúng ta bước theo lời mời gọi của Ngài. Chúng ta sẽ phải bước đi cùng một con đường với Chúa là con đường thập giá. Xin cho chúng ta can đảm và vững tin để dám từ bỏ bản thân mình, vác thập giá mình hằng ngày và bước theo sát Chúa Giêsu mỗi ngày như Chúa mời gọi.

Xin Chúa chia sẻ, nâng đỡ cho những nhọc nhằn khổ đau trong cuộc sống của chúng ta, thêm sức để chúng ta can đảm hy sinh, bỏ mình để vác tiếp cây thập giá cuộc đời mình mà bước theo Chúa cho đến cùng. Amen

Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.