Chân Chính và Nham Hiểm

Chính Nhân Thật Thà Yêu Người Mến Chúa
Người Ác Nham Hiểm Xảo Trá Gian Ngoa

Công chính và bất chính là “cặp đối” trái ngược nhau. Người chân chính luôn thật thà, chân thành, đơn sơ, khiêm tốn, chịu đựng; kẻ bất chính luôn độc ác, mưu mô, xảo trá, lọc lừa, nham hiểm, hống hách, hèn hạ.

Gioan Tẩy Giả là chính nhân, thẳng thắn bảo vệ chân lý và công bình. Ông sẵn sàng chết nên đã dám nói thật để bảo vệ luân thường đạo lý, gia phong, cách riêng là hôn luật, đó là cái chết vì chính nghĩa. Chính nghĩa là gì? Có lẽ chúng ta hiểu mà khó giải thích. Nói chung, người ta hiểu đó là “lẽ phải” – điều mà người ta PHẢI theo, PHẢI giữ. Chắc hẳn khó có một định nghĩa xác đáng làm thỏa mãn mọi người, tạm hiểu đó là “những gì được công nhận theo lương tâm chính đáng”.

Vâng, “lương tâm chính đáng” chứ không là “lương tâm lệch lạc”. Xã hội ngày nay đang mất dần điều này, và người ta trở thành vô cảm. Hellen Keller nói: “Thói xấu tồi tệ nhất chính là SỰ VÔ CẢM của con người”.

Sự thật minh nhiên đã được cổ nhân xác định: “Nhân dục thắng, thiên lý vong” [Sự ham muốn của con người mà thắng thì lẽ công (trời) sẽ bị mất]. Vụ án Gioan Tẩy Giả cho thấy rõ điều đó, ông là “dân oan” thứ thiệt, bởi vì có ba kẻ nham hiểm cấu kết với nhau để sát hại một người công chính. Ba đánh một không chột cũng què. Kinh Thánh khuyên: “Chân lý và khôn ngoan, nghiêm huấn và hiểu biết, con hãy mua lấy chứ đừng bán đi” (Cn 23:23). Lúc nào cũng thấy cảnh oan ức ở khắp nơi, người nghèo luôn mắc cái eo vì những kẻ xấu xa thâm độc.

Virus có xấu và tốt, loài ký sinh cũng vậy, ngay cả chính nghĩa cũng đa dạng: Chính nghĩa dân tộc, chính nghĩa tôn giáo, chính nghĩa cá nhân, chính nghĩa độc tài, chính nghĩa tự do, chính nghĩa cộng sản, chính nghĩa tư bản, chính nghĩa dân chủ, chính nghĩa chuyên chế,… nghĩa là cũng có loại chính nghĩa đúng và sai, tốt và xấu. Ở đây, chúng ta không đủ trình độ để nói về đa dạng chính nghĩa, nên chỉ nói vế chính nghĩa chân lý – chính nghĩa của Thiên Chúa.

Sống ngay thẳng không dễ chút nào, phải thực sự có lòng can đảm, bởi vì ai thật thà thẳng thắn thì bị người ta xa lánh, đôi khi ghét ra mặt. Thánh Vịnh gia nói: “Hãy lấy Chúa làm niềm vui của bạn, Người sẽ cho được phỉ chí toại lòng. Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay. CHÍNH NGHĨA (của) bạn, Chúa sẽ làm rực rỡ tựa bình minh, CÔNG LÝ (của) bạn, Người sẽ cho huy hoàng như chính ngọ” (Tv 37:4-6). Theo đó, chính nghĩa và công lý không xa nhau – nếu hiểu theo nghĩa Kinh Thánh. Cách hiểu rất quan trọng.

Có một “dị nhân ngoại hạng” là ngôn sứ Gioan Tẩy Giả, với một số “điểm lạ” (x. Lc 1:5-23). Thật vậy, ông là “con cầu con khấn” của tư tế Dacaria (thuộc đền thờ Giêrusalem) và bà Êlidabét (chị họ của Đức Maria); ông là anh họ và chỉ hơn Chúa Giêsu 6 tháng tuổi, là “dấu cộng” của Cựu Ước và Tân Ước, là người có lối sống chẳng giống ai: áo lông lạc đà và thắt lưng bằng dây da; ẩm thực của ông cũng khác người: châu chấu và mật ong rừng (Mt 3:4; Mc 1:6). Ngoài ra, ông còn là một “dị nhân” tuyệt vời chứ không kỳ quặc: con người đặc biệt của Thiên Chúa.

Đúng là Gioan “khác người” đủ thứ, từ tính tình đến phong cách, không nói gì với ai – vì ở trong hoang địa. Bản tính ông thẳng thắn, thế nên ông chịu thua thiệt – bị ghét tới mức bị giết chết, giống như “chú em” Giêsu vậy. Cũng là lẽ tất nhiên thôi. Đời vốn như thế mà! Biết rõ như vậy, nhưng ông nhất định không a dua, không xu nịnh, không tâng bốc bất cứ ai, quyết tâm bảo vệ chân lý và công lý tới cùng, theo cách mô tả của ca dao Việt Nam: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân”. Ông là ngôn sứ luôn sống và đấu tranh cho chính nghĩa của Thiên Chúa, chắc chắn chỉ có người công chính mới hành động như vậy.

Thực sự Gioan Tẩy Giả là “dị nhân” chính hiệu, khác người từ bên trong đến bên ngoài. Tuy nhiên, ông không cố ý tạo “phong cách” đó để tỏ ra “chơi nổi” hoặc “gây chú ý,” mà ông thật lòng khiêm hạ, không chú ý bề ngoài, làm mọi thứ chỉ để tôn vinh Thiên Chúa, như ông minh định: “Người [Chúa Giêsu] phải NỔI BẬT lên, còn tôi phải LU MỜ đi” (Ga 3:30). Câu nói này khiến chúng ta “giật mình” thật đấy. Cách sống như vậy chứng tỏ Thánh Gioan là người rất khôn ngoan: Chọn ích lợi cho Chúa, không chọn ích lợi cho mình hoặc cho người khác. Đó là độc đạo, độc hướng, tuyệt đối và tuyệt vời.

Quy luật Sinh – Tử là quy luật bất biến, ai cũng phải một lần chết vì mang thân phận phàm nhân. Nhưng cái chết đó có ý nghĩa hay lãng nhách, điều đó thực sự là vấn đề. Cuộc đời tính bằng chiều sâu và chiều rộng, không tính dài hay ngắn, già hay trẻ. Có những cái chết rất ý nghĩa nhưng lại oan uổng – cái chết của các vị tử đạo, cụ thể là cái chết của ngôn sứ Gioan Tẩy Giả. Sống khôn thì chết thiêng. Hệ lụy tất yếu.

Chắc hẳn ai cũng biết Đức Khôn Ngoan là vô giá, bởi vì Kinh Thánh xác nhận: “Đức Khôn Ngoan quý trọng hơn cả vương trượng, ngai vàng, trân châu bảo ngọc; so với Đức Khôn Ngoan, vàng trên cả thế giới cũng chỉ là cát bụi, và bạc cũng kể như bùn đất” (Kn 7:8-9). Đời người rất cần sự khôn ngoan, thiếu đức tính này rất nguy hiểm: “Người thiếu khôn ngoan là kẻ ngu đần” (Hc 19:23). Thôi, thế thì tiêu thật!

Hàng ngàn năm trước, chính Thiên Chúa đã truyền lệnh cho ngôn sứ Giêrêmia: “Còn ngươi, ngươi hãy thắt lưng. Hãy chỗi dậy! Hãy nói với chúng tất cả những gì Ta sẽ truyền cho ngươi. Trước mặt chúng, ngươi ĐỪNG RUN SỢ; nếu không, trước mặt chúng, chính Ta sẽ LÀM CHO NGƯƠI RUN SỢ LUÔN” (Gr 1:17). Thắt lưng, chỗi dậy, nói và đừng sợ – một loạt các động từ cần thực hiện đồng loạt, nhưng phải dứt khoát mới khả thi. Không can đảm “đứng thẳng” theo lời Chúa mà lại “khom lưng” thì… chết chắc, vì sẽ bị phản tác dụng. Cái gì phản tác dụng hoặc phản ứng phụ thì đều nguy hiểm. Khôn thì nghe, dại thì chết. Khó nhất vẫn là dám nói chứ không run sợ.

Đối với Thiên Chúa, ai dám hành động như vậy là người khôn ngoan. Ai khôn ngoan thì biết vâng lời, ai vâng lời thì mọi chuyện êm xuôi, có sức khỏe phi thường – vì đó là sức mạnh của Thiên Chúa, Đấng toàn năng uy dũng. Thật vậy, Ngài đã hứa: “Này, hôm nay, chính Ta làm cho ngươi nên thành trì kiên cố, nên cột sắt tường đồng chống lại cả xứ: từ các vua Giuđa đến các thủ lãnh, các tư tế và toàn dân trong xứ. Chúng sẽ giao chiến với ngươi, nhưng sẽ không làm gì được, vì CÓ TA Ở VỚI NGƯƠI ĐỂ GIẢI THOÁT NGƯƠI” (Gr 1:18-19). Chúa đã hứa gì thì sẽ ứng nghiệm, không bao giờ sai.

Thánh Vịnh gia đã khôn ngoan khi nhận thức rạch ròi: “Cậy vào thần thế vua quan, chẳng bằng ẩn náu ở bên Chúa Trời” (Tv 118:9). Một khi đã ẩn náu nơi Chúa thì phải tín thác vào Ngài, đừng “chân trong, chân ngoài,” lập lờ nước đôi. Nhưng trong thực tế vẫn thấy có những người nói tin Chúa mà lại coi trọng vật chất, có lẽ không thể diễn tả lời gì khác ngoài hai tiếng “giả hình”. Họ bị Thiên Chúa và chính nhân cảm thấy ghê tởm, sợ hãi và nhạo cười: “Nó đích thị là người chẳng lấy Chúa làm nơi ẩn náu, nhưng CHỈ TIN CẬY VÀO ĐỐNG TIỀN ĐỐNG CỦA và KHOE KHOANG MƯU ĐỘC của mình” (Tv 52:9). Thật là kinh khủng quá!

Tiền bạc có ma lực và mãnh lực khó cưỡng lại, mặc dù nó không mùi vị và bất động, thế nên người ta vẫn coi nó là một vị thần – Thần Tài. Không dễ gì thoát khỏi vòng kiềm tỏa của nó, ngay cả các giáo sĩ và tu sĩ đã vĩnh thệ lời khấn khó nghèo mà vẫn có những người chỉ thích tiền. Khó nghèo hay khó mà nghèo? Không thể kể hết loại này từ dạng “nặng” tới dạng “nhẹ”, mức độ nào cũng có. Đã có mấy ai thật lòng dám “bụi đời” và dám thể hiện lối sống đơn nghèo như Gioan Tẩy Giả?

Cách sống nói lên tất cả. Ngày nay người ta tinh vi và có nhiều cách biện hộ khéo lắm, với đủ lý lẽ để biện hộ. Sự thật gây mất lòng, thậm chí còn bị trù dập, nhưng không nói thì hóa thành đồng lõa, dung dưỡng cái xấu.

Thực sự rất cần phải “mở mắt to” và dám nhận sai lầm để có thể nói được như Thánh Vịnh gia: “Con ẩn náu bên Ngài, lạy Chúa, xin đừng để con phải tủi nhục bao giờ. Vì Ngài công chính, xin cứu vớt và giải thoát con, ghé tai nghe và thương cứu độ. Xin Ngài nên như núi đá cho con trú ẩn, như thành trì để cứu độ con, núi đá và thành trì bảo vệ con, chính là Ngài” (Tv 71:1-3). Đúng vậy, phải NHÌN cho kỹ, chớ NGHE bằng tai. Quỷ ma ranh mãnh lắm!

Chắc chắn không dễ chút nào, vì đôi khi người ta cảm thấy rất ngại. Tuy nhiên, nếu nói được như vậy mà không hổ thẹn thì mới “đáng mặt anh hùng”, và có thể chân thành cầu nguyện: “Lạy Thiên Chúa, xin giải thoát con khỏi bàn tay kẻ dữ, khỏi móng vuốt phường nham hiểm và bọn dã man. Vì lạy Chúa, chính Ngài là Đấng con TRÔNG ĐỢI, lạy Đức Chúa, chính Ngài là Đấng con TIN TƯỞNG ngay từ độ thanh xuân. Từ thuở sơ sinh, con NƯƠNG TỰA vào Ngài, Ngài đã kéo con ra khỏi lòng mẹ, con CA TỤNG Ngài chẳng khi ngơi” (Tv 71:4-6). Thực tế thế thì thật tốt!

Phải nói chứ không thể không nói, đó là hành động của những người khôn ngoan tín thác vào Chúa và nhận biết mọi thứ do Ngài ban: “Miệng con công bố Ngài chính trực, suốt ngày tường thuật ơn cứu độ Ngài ban, ơn của Ngài, nhiều khôn xiết kể!” (Tv 71:15) Người khôn ngoan thật thì không tin cậy gì khác ngoài Chúa, và rồi họ không thể giấu giếm, không ngại thổ lộ: “Từ độ thanh xuân, lạy Thiên Chúa, con đã được Ngài thương dạy dỗ. Tới giờ này, con vẫn truyền rao vĩ nghiệp của Ngài” (Tv 71:17). Tất cả chỉ để vinh danh Chúa mà thôi. Thánh Margaret Maria Alacoque xác định: “Tôi không cần gì ngoài một mình Thiên Chúa, và được tan biến trong cõi lòng của Người”.

Quả thật, họ sẵn sàng thể hiện điều đó ở mọi nơi và mọi lúc, chứ không phải khi vui thì theo, lúc buồn thì nghỉ. Người Việt có câu: “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Có “bị” thử lửa mới biết là vàng hay thau, bạc, chì,… Khi chúng ta cười thì nhiều người vỗ tay, khi chúng ta khóc thì chẳng thấy ma nào ở gần. Cuộc đời cho chúng ta thấy rõ chân tướng thực dụng và xảo trá. Người bạn chân thành là người ở bên ta trong lúc ta đau khổ và tuyệt vọng nhất, ngoài ra chỉ là “bè” chứ không là “bạn”.

Vì thế, trong việc “theo Chúa” cũng không ngoại trừ: “Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:10). Kiên trì theo Chúa, dù vui hay buồn, chứ không tùy hứng, thất thường theo thời tiết. Nhiều vị thánh đã từng âm thầm chịu đau khổ khi phải sống những ngày tháng đen tối trong tâm hồn, nhưng họ không đầu hàng, thậm chí có những vị thánh chịu đựng “khoảng tối tăm” nhiều năm, và còn bị người khác nghi ngờ, ghét bỏ.

Cách so sánh trong tục ngữ Việt Nam thật độc đáo: “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”. Còn Chúa Giêsu đã so sánh cực cấp: “KHÔNG có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã HY SINH TÍNH MẠNG vì bạn hữu của mình” (Ga 15:13). Người đầu tiên là chính Ngài, Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng đã hiến thân vì các tội nhân chúng ta. Thánh Gioan Tẩy Giả không là người thí mạng vì người khác, nhưng ông đã liều chết vì Sự Thật, vì Lẽ Phải, vì Công Lý, vì Chính Nghĩa. Đó cũng là một dạng tử đạo, dám chết vì Chúa – Đấng Chân Lý.

Đúng vậy, chính Con Thiên Chúa đã minh định: “Tôi là Con Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” (Ga 14:6). Và rồi cũng chính Ngài đã xác nhận trước mặt tổng trấn Philatô: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: LÀM CHỨNG CHO SỰ THẬT. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18:37). Đó là mục đích cao cả đối với bất cứ người nào dám bảo vệ chân lý.

Khi nghe Chúa Giêsu nói vậy, có lẽ ông Philatô thấy kỳ cục nên hỏi lại: “Sự thật là gì?” (Ga 18:38). Chính ông ta mới kỳ cục, ngớ ngẩn, dớ dẩn và vớ vẩn. Gã “giả nai” để tránh né chứ không phải là không biết. Ngày nay cũng không thiếu những người mang gien NN (Ngớ Ngẩn hoặc Nghi Ngờ) của Philatô nên vẫn hành động như vậy.

Thuận ngôn thì hay nghịch nhĩ, sự thật thì hay mất lòng. Ông Hêrôđê nghe thấy “khó lọt tai” nên đã sai người đi bắt ông Gioan và xiềng xích ông trong ngục tối. Bởi vì ông đã lấy chị dâu là bà Hêrôđia, vợ của ông Philípphê. Đó là tội loạn luân. Người ta nói rằng “gái một con trông mòn con mắt”, còn ông Hêrôđê thấy “hoa mắt” và bất chấp tất cả. Có điều quái gở là chính phụ nữ này cũng khoái vì đã có thể “cưa đổ” một quốc vương, và cũng quái lạ nữa là cô con gái của bà ta cũng vào hùa với người mẹ và ông chú. Một lũ quỷ toa rập với nhau.

Cái tội “đáng chết” của ông Gioan là dám can ngăn vua: “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài!” (Mc 6:18) Rõ ràng bà Hêrôđia có thể một phần do “phải lòng” ông Hêrôđê, một phần vì tự ái phụ nữ bốc lên tới chỏm đầu. Phụ nữ thường tự ái cao vì không ai chịu kém sắc người khác, bà ta đâu thèm “cưa” mấy đám quan lại triều đình mà “cưa” chính nhà vua, thế nên bà ta mới căm thù và muốn giết ông Gioan. Tự ái dồn dập, máu tức giận bốc cao như núi lửa phun trào. Phụ nữ muốn là trời muốn mà. Và còn hơn thế nữa, như người ta thường ví von: “Nhất vợ, nhì trời”. Thậm chí bồ nhí còn quý hơn vợ, phở dở mà ngon lạ hơn cơm.

Biết chắc ông Gioan là người công chính, sống thánh thiện, thế nên Hêrôđê ái ngại, và còn che chở ông Gioan. Nhưng nghe ông Gioan nói thì ông Hêrôđê lại thấy phân vân, vậy mà vẫn thích nghe. Loại tình yêu gian tà khiến ông ta điên đảo và mù quáng, biết rõ ông Gioan công chính mà KHÔNG DÁM BẢO VỆ. Hèn nhát ở chỗ đó. Ngày nay, hạng người như Hêrôđê cũng chẳng thiếu, nhưng người thời nay có cách bí hiểm hơn nhiều, kiểu “ném đá giấu tay” hoặc “giật dây”. Nham hiểm và kinh khiếp thật, cái bẫy của ma quỷ vừa tinh vi vừa hiện đại.

Ý gian lòng tà như sóng ngầm cuồn cuộn, chưa thực hiện được thì chưa thỏa chí. Thế rồi vào một ngày thuận lợi là dịp sinh nhật của mình, vua Hêrôđê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào nhân sĩ trong vùng Galilê. Hôm đó có con gái bà Hêrôđia biểu diễn một điệu vũ khiến cho nhà vua và khách dự tiệc thích thú lắm. Nhìn mãn nhãn, nghe mãn nhĩ. Thế thì còn gì bằng. Trời đất như quay cuồng, con người hóa bất thường.

Tiệc vui nào cũng đãi nước uống có men, chắc là nhà vua ngà ngà rồi hứng chí nói với cô gái: “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con” (Mc 6:22). Thậm chí vua còn thề: “Con xin gì, ta cũng cho, dù MỘT NỬA NƯỚC của ta cũng được” (Mc 6:23). Ôi thôi, dám bán nước cho một đứa con gái nhãi ranh! Lão già dê Hêrôđê này không phải là tay vừa: Mê đắm mẹ mà vẫn khoái đứa con gái của mẹ nó. Lời say nói ngay nhưng tác hại khôn lường, đúng là “rượu như rắn cắn, như nọc độc hổ mang” (Cn 23:32.) Ngày nay cũng có nhiều tiệc vui hóa thành đám tang, thế mà người ta vẫn không biết sợ là gì.

Nghe ông chú hóa cha dượng Hêrôđê hứa như vậy, cô gái hí hửng đi hỏi mẹ xem nên xin gì. Mẹ cô lạnh lùng gằn giọng chắc nịch: “Đầu Gioan Tẩy Giả” (Mc 6:24b). Gớm thật, phụ nữ nham hiểm như sóng ngầm khó thấy. Càng nham hiểm hơn khi hai cái đầu phụ nữ hợp lại. Đúng như khoa tâm lý phát hiện: “Khoảng giữa cái muốn và cái không muốn ở phụ nữ, dù chỉ một sợi tóc cũng không lọt”. Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và nỉ non ngay: “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gioan Tẩy Giả đặt trên mâm” (Mc 6:25).

Có lẽ giọng nó rất nhão. Nhưng ông ta giật mình và buồn lắm, bởi vì đã trót thề công khai trước các thực khách nên ông muốn chứng tỏ bản lĩnh nam nhi, không muốn thất hứa với cô. Bản chất hèn nhát thể hiện rõ ràng, không giấu đi đâu được. Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. Hết nước!

Chỉ vì sĩ diện mà ông bất chấp, ông lập tức sai thị vệ đi lấy thủ cấp của ông Gioan. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. Bi kịch thảm não về cái chết của ông Gioan có lẽ cũng không lạ, chính bi kịch về tâm địa độc ác mới đáng quan ngại. Và con người vẫn dành cho nhau thức độc tố đó.

Thực sự rất đáng sợ khi sự thật bị che khuất, lẽ phải bị bóp méo, công lý bị chà đạp, chính nghĩa bị sai lạc. Không chỉ vậy, người ta cũng vẫn thường xuyên thiếu tôn trọng nhân vị, nhân phẩm và nhân quyền – đủ dạng và đủ mức độ. Đó là bi kịch của con người tự tạo ra chỉ vì hướng theo cái xấu để thỏa mãn ý riêng. Và rồi người ta cũng vẫn có đủ lý lẽ để biện hộ cho những động thái sai trái của mình, không phục thiện, cố chấp. Sĩ diện hão!

Cuộc sống luôn có những vấn đề đáng quan ngại liên quan chính nghĩa, sự thật, lẽ phải, công lý, công bình,… Một trong các vấn đề liên quan là vấn đề tự do tín ngưỡng. Trong chuyến viếng thăm Việt Nam từ 21 đến 31-7-2014, theo lời mời của chính phủ Việt Nam, ông Heiner Bielefeldt – báo cáo viên Đặc biệt của LHQ về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, đã tuyên bố báo chí 13 trang bằng Anh ngữ và Việt ngữ, ông đã thẳng thắn phê phán việc ông bị công an giám sát chặt, và một số người ông muốn gặp đều bị đe dọa, bị sách nhiễu.

Ông cho biết rằng thực tế vẫn có vi phạm nghiêm trọng về tôn giáo tại Việt Nam, mặc dù Việt Nam đã có một số chuyển biến tích cực. Sự thật không thể che giấu, cũng không thể bóp méo hoặc viện cớ bất kỳ lý do nào. Sự thật vẫn mãi là sự thật. Bóng tối cả thế giới cũng không thể che khuất ánh sáng một ngọn nến nhỏ.

“Thà chết vinh hơn sống nhục” là một động thái không dễ thực hiện, ai làm được thì đúng là anh hùng. Ngày xưa, danh tướng Trần Bình Trọng đã bất khuất dù bị giặc bắt, và ông vẫn khẳng khái tuyên bố: “Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc.” Ông chết vì chính nghĩa, vì đại nghĩa, vì cả dân Việt. Cái chết của Thánh Gioan Tẩy Giả cũng là cái chết vì chính nghĩa. Đó là tiếng chuông cảnh báo về tình trạng sa sút đạo đức của xã hội loài người – nói chung, của Việt Nam – nói riêng. Đó là tiếng chuông cảnh tỉnh những tâm hồn mê muội, là lời thúc giục sám hối và tin yêu, như Chúa Giêsu đã khuyến cáo: “Nước Trời đã đến gần” (Mt 3:2; Mt 4:17).

Có những cái oan và uổng, nhưng cái chết của ngôn sứ Gioan Tẩy Giả có OAN mà không UỔNG, đặc biệt là rất ý nghĩa. Ở đời, làm tiểu nhân rất dễ, làm quân tử mới khó. Chó sủa cả đời không thể thành người, nhưng người chỉ “sủa bậy” một câu thì thành chó ngay.

Đại nhân Khổng Tử có bí quyết này: “Đạo làm quân tử có BỐN điều đúng: Mạnh Dạn khi làm điều nghĩa, Nhũn Nhặn khi nghe lời can gián, Lo Nghĩ khi nhận bổng lộc, và Cẩn Thận đối với việc sửa mình. Đời có BỐN cái lo: Lo Đức ít mà được sủng ái nhiều, lo Công ít mà hưởng bổng lộc nhiều.” Con thú tiến hóa cả đời mà vẫn là loài thú, nhưng chỉ trong phút chốc mà con người có thể trở nên như thú vật. Tiến hóa chóng mặt quá!

Lạy Thiên Chúa công minh chính trực, xin ban thêm lòng can đảm để chúng con bảo vệ Lửa Sự Thật mà Ngài đã ném vào thế gian, xin cũng tha thứ vì chúng con đã nhiều lần hèn nhát khi chứng kiến những tình huống bất chính, xin gia tăng nghị lực tâm linh để chúng con đấu tranh vì chính nghĩa.

Lạy Thánh Gioan Tẩy Giả, xin luôn đồng hành và cầu thay nguyện giúp cho chúng con đang lữ hành trần thế giữa những cạm bẫy xảo trá quỷ quyệt hằng ngày. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen

TRẦM THIÊN THU

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.