Thiên Chúa Nuôi Con Người, Ngài Muốn Con Người Nuôi Nhau

Miếng cơm manh áo vẫn là nỗi lo đêm ngày của hàng tỷ người trên trái đất. Hằng năm có hàng tỷ người trên thế giới rơi vào tình trạng thiếu ăn và cũng có hằng trăm ngàn người chết vì đói mỗi năm. Trong khi đó phần lớn tài sản của thế giới lại tập trung vào một số người giàu của thế giới và số ít ỏi còn lại nằm trong số hàng tỷ người khác.

Các nhà nghiên cứu đã cố gắng tạo ra nhiều lương thực để có thể cung cấp đủ cho gần 8 tỷ người trên trái đất này. Tuy nhiên, việc phân phối lương thực có đến được với mọi người trên trái đất hay không còn là chuyện khác. Do sự ích kỷ, thu tích tiền của, lương thực, khiến cho nhiều người trở nên giàu có, dư thừa và cũng biến nhiều vùng trở thành nghèo khó cùng cực. Thế giới này sẽ không thiếu lương thực khi mỗi người biết nghĩ và biết chia sẻ với anh chị em chung quanh. Con người ngày nay sẽ thoát cảnh nghèo đói khi mỗi người biết mở rộng bàn tay để cho đi.

Lời Chúa trong Chúa Nhật XVIII hôm nay cho chúng ta thấy Thiên Chúa là một người Cha yêu thương chăm sóc cho con người mà Ngài đã dựng nên. Thiên Chúa ban ân phúc bởi trời, hoa màu bởi đất để nuôi sống con người và còn ban một thứ lương thực thiêng liêng đặc biệt nuôi sống linh hồn của con người.

Tiên tri Isaia cho thấy Thiên Chúa là một người Cha yêu thương quảng đại. Ngài nuôi dân bằng Lời của Ngài. Thiên Chúa không chỉ nuôi dưỡng nhân loại từ hoa màu của ruộng đất, mà còn hứa ban cho nhân loại một thứ lương thực bồi bổ tâm hồn. Ngài mời gọi mọi người: “Tất cả hãy đến, hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây…Cứ đến mà hưởng dùng. Đến mua rượu, mua sữa mà không phải trả tiền”.

Thứ lương thực mà Chúa nuôi dưỡng tâm hồn nhân loại chính là Lời của Chúa. Lời có sức bồi bổ và đem lại sự sống đời đời cho tâm hồn. Lời sẽ chỉ đường dẫn lối để con người sống và bước đi trên con đường của Chúa để đạt được hạnh phúc đích thực: “Hãy chú tâm nghe Ta, thì các ngươi sẽ được ăn ngon, được thưởng thức cao lương mỹ vị. Hãy lắng tai nghe thì các ngươi sẽ được sống”.

Như cha mẹ yêu thương con cái và dám hy sinh chính bản thân, sức khỏe, tuổi trẻ của mình vì gia đình và con cái, Thiên Chúa cũng yêu thương chúng ta như vậy và còn hơn như vậy nữa. Thư Roma đã diễn tả tình yêu thương gắn bó của Thiên Chúa với con người thân thiết như người bạn, quảng đại như cha mẹ với con cái, tận tình như thầy đối với trò và bền chặt thủy chung như tình nghĩa vợ chồng: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy bắt bớ, gươm giáo?

Trong mọi thử thách ấy chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta”. Thánh Phaolô xác tín vào tình yêu của Thiên Chúa dành cho Ngài và quả quyết mạnh mẽ hơn: “Tôi tin chắc rằng: Cho dầu sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực… không có gì có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu mến của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”.

Chúa Giêu chính là hiện thân tình yêu của Thiên Chúa đã đến với con người, sống với con người và cuối cùng đã chấp nhận cái chết vì yêu thương con người. Chúa Giêsu không yêu con người cách chung chung, nhưng Ngài yêu cách cụ thể bằng chính trái tim của con người, một trái tim chạnh thương trước nỗi khốn khổ của người khác.

Tin Mừng kể lại: “Ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương và chữa lành các bệnh nhân của họ”. Với lời nhận định này, Tin Mừng đã diễn tả Chúa Giêsu là một con người có cái nhìn nhạy bén, có trái tim đồng cảm yêu thương. Chúa Giêsu đến với con người không như một vị khách xa lạ, mà Ngài đã hoàn toàn hòa nhập vào với cuộc sống nhân loại, cùng đồng cảm, chia sẻ với những vui buồn nhọc nhằn của con người.

Câu chuyện cho thấy sau một ngày rao giảng cho dân chúng, chữa lành bệnh tật, Chúa Giêsu và các môn đệ tìm một chỗ riêng biệt để nghỉ ngơi. Tuy nhiên khi ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy một đám rất đông đi bộ một đoạn đường xa, đang chờ để được nghe những lời giảng dạy, đang mong được chữa lành. Thấy những tâm hồn khao khát muốn nghe lời giảng dạy, thấy những người đau khổ bệnh tật đang đặt niềm tin và hy vọng nơi Ngài, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương họ. Ngài đã không nghĩ đến việc nghỉ ngơi nữa, mà tiếp tục giảng dạy và chữa lành bệnh nhân của họ.

Người có trái tim chạnh thương là người có cái nhìn nhạy bén, nhìn thấy trước nhu cầu của người khác, nhìn thấu tâm hồn và hoàn cảnh của họ. Chúa Giêsu nhìn thấy đám đông đang chăm chú nghe Ngài không chỉ đói khát trong tâm hồn nhưng họ đang đói, đang cần của ăn, vì họ đã đi theo Chúa suốt một ngày. Trong khi đó, các môn đệ của Chúa nhìn thấy trước việc phải lo liệu của ăn cho hàng ngàn người. Các ông dường như muốn thoái thác trách nhiệm, hoặc cảm thấy bất lực trước một nhu cầu quá lớn của đám đông.

Các môn đệ đã muốn chọn một giải pháp dễ dãi nhất, muốn phủi trách nhiệm. Các ông đề nghị: “Thưa Thầy, nơi đây hoang vắng và trời đã muộn, xin Thầy cho dân chúng giải tán ra về, để họ vào các làng chung quanh mua lấy thức ăn”.

Chúa Giêsu đã không muốn các môn đệ thoái thác trách nhiệm của mình, không chỉ lo phần thiêng liêng, giảng dạy cho đám đông, mà còn phải có trách nhiệm với đời sống thường ngày của họ, lo cho họ của ăn cái mặc. Vì vậy, Chúa Giêsu trả lời với các môn đệ: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn”.

Trả lời cho các môn đệ, Chúa Giêsu đồng thời muốn cho các ông thấy được rằng, người môn đệ của Chúa không thể dửng dưng, nhắm mắt hay thoái thác trách nhiệm trước nhu cầu vật chất của con người. Người môn đệ của Chúa phải là người mang trái tim của Chúa, nhìn thấy nhu cầu của anh chị em, chạnh thương trước những nỗi khổ đau thể xác và tinh thần, cảm thấy mình có liên đới, có trách nhiệm chăm lo cho đời sống thiêng liêng và vật chất của anh chị em.

Các môn đệ thưa với Chúa: “Ở đây chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” Trong cái nhìn của Chúa Giêsu, người môn đệ không cần phải tích trữ, không cần phải phòng xa cho cuộc sống cá nhân, nhưng trước hết phải biết nhìn đến nhu cầu của anh chị em, dám chia sẻ, dám cho đi không chỉ của dư thừa, mà là cho đi cả những cái mình đang cần, đang dùng.

Chúa Giêsu nói với các ông: “Đem lại đây cho Thầy!” Các ông đã đem phần ít ỏi, phần dành dụm của mình cho Chúa. Từ năm chiếc bánh và hai con cá, “Chúa Giêsu dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ và các ông phân phát cho đám đông. Ai nấy đều được ăn no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại mười hai thúng đầy. Số người ăn chừng năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con”.

Thưa quý OBACE, con người chúng ta thường dễ dàng để đón nhận nhưng lại khó khăn để chia sẻ. Nhìn thấy nhu cầu đói khổ của anh chị em, nhiều khi chúng ta cố tình làm ngơ hoặc coi đó như là việc của người khác. Vì không có thói quen nghĩ đến những nhu cầu của người khác, không quan tâm đến anh chị em, khiến cho trái tim của chúng ta mất đi sự nhạy bén và trở thành chai cứng, teo tóp trước những đau khổ của anh chị em.

Và, nhiều khi Chúa ban cho chúng ta có khả năng, có điều kiện, nhưng ta vẫn thoái thác việc chia sẻ với anh chị em đói khổ, chúng ta nại ra nhiều lý do để tránh khỏi phải sẻ chia…. Chúa Giêsu không muốn chúng ta có thái độ dửng dưng như vậy. Ngài muốn mỗi tín hữu phải có một cái nhìn nhạy bén để nhận ra những nhu cầu của anh em, có một trái tim biết rung động và cảm thông, có đôi tay mau mắn nhanh nhẹn để có thể chia sẻ với những đau khổ đói khát của anh chị em chung quanh.

Không ai nghèo đến độ không có gì để cho người khác. Khi mỗi Kitô hữu mỗi ngày làm những việc bác ái cụ thể nho nhỏ với lòng yêu mến, Chúa sẽ biến những việc yêu thương chia sẻ ấy thành niềm vui hạnh phúc cho nhiều người. Nếu mỗi thành viên trong gia đình mỗi ngày góp một chút yêu thương, một chút niềm vui vào trong gia đình, Chúa sẽ làm cho gia đình sẽ ngập tràn niềm vui.

Chúng ta được Chúa nuôi dưỡng bằng của ăn linh hồn và lương thực thể xác. Xin cho chúng ta cũng biết chia sẻ cho anh em những gì chúng ta đón nhận từ nơi Chúa. Amen

Nguồn: http://www.baicamoi.com

Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.