Miền Vọng

TRÁI ĐẤT KHÔ CẰN KHÁT NGUỒN MƯA MÓC
NHÂN GIAN TỘI LỖI MONG ĐẤNG CỨU ĐỜI

Từ ngàn xưa đã có lời cầu nguyện da diết: “Trời cao hỡi, nào hãy gieo sương, mây hãy đổ mưa, mưa đức công chính; đất mở ra đi cho nẩy mầm ơn cứu độ, đồng thời chính trực sẽ vươn lên” (Is 45:8). Lời cầu nguyện đó mang nỗi khắc khoải của nhân loại đêm ngày khát vọng và trông ngóng Đấng Thiên Sai là Ngôi Hai Thiên Chúa, Đức Giêsu Kitô, đến thế gian để cứu những gì đã mất.

Năm Phụng Vụ mới khởi đầu bằng Mùa Vọng – chu kỳ phụng vụ năm C, thời điểm này có thể gọi là Xuân hoặc Tết Phụng Vụ. Mùa Vọng mang sắc tím, nhưng màu tím này không mang sắc tím buồn, nếu có buồn thì chỉ là buồn man mác hoặc bâng khuâng trong thời gian chờ đợi, mà là sắc tím chung thủy và kiên tâm trong nỗi mong chờ khắc khoải đêm ngày.

Mùa Vọng là mùa mơ ước, theo “vòng ngôn ngữ” kỳ diệu – khởi đầu và kết thúc bằng chữ ƯỚC: ước mong, mong chờ, chờ đợi, đợi trông, trông mong, mong ước. Người ta mong điều tốt chứ chẳng ai lại chờ điều xấu. Mong chờ thì phải tỉnh thức, đó là hệ lụy tất yếu. Tỉnh thức để mà “căn me” kẻo lỡ cơ hội, mà lẽ thường thì “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Không chỉ tỉnh thức đợi chờ Chúa đến, mà còn phải tỉnh thức kẻo sa ngã vì mưu chước của ba thù – ma quỷ, thế gian và xác thịt, tình trạng mà Thánh Phêrô đã cảnh báo: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5:8). Lơ là một chút là “chết” ngay, bởi vì kẻ thù luôn thức để rình rập, chúng không bao giờ ngủ đâu!

Nếu ma quỷ khơi lại quá khứ xấu xa của chúng ta khiến chúng ta mặc cảm và chán nản, đừng mắc bẫy nó, cứ mặc kệ nó, và hãy thẳng thắn nói với nó về tương lai. Tại sao vậy? Bởi vì “thánh nhân nào cũng có quá khứ, tội nhân nào cũng có tương lai”. Thế nên đừng lo và đừng sợ chi cả! Từ ngàn xưa, Đức Chúa đã tuyên sấm ngôn: “Này, sẽ đến những ngày Ta sẽ thực hiện ĐIỀU TỐT LÀNH Ta đã phán về nhà Ít-ra-en và về Giuđa” (Gr 33:14). Đó là lời hứa từ ngàn xưa, và chắc chắn sẽ được thực hiện. Thật vậy, Thiên Chúa đã hứa bất cứ điều gì, dù to hay nhỏ, Ngài luôn thực hiện không sai một ly. Ngài khác hẳn chúng ta, vì đa số chúng ta đều mang họ Hứa và cùng phe với chàng Cuội (máu xạo).

Chúng ta là “công trình” của Thiên Chúa nên Ngài không bao giờ bỏ mặc chúng ta, và Ngài còn hứa thêm: “Trong những ngày ấy, vào thời đó, Ta sẽ cho mọc lên một mầm non, một Đấng Công Chính để nối nghiệp Đa-vít; Người sẽ trị nước theo lẽ công bình chính trực” (Gr 33:15). Đấng Công Chính đó thuộc dòng dõi Thánh vương Đa-vít, nối vương nghiệp của Đa-vít, và dùng lẽ công bình để trị quốc an dân. Chắc hẳn đó là đường lối hoàn toàn khác với mọi vua chúa trần gian. Và cũng trong những ngày ấy, cả Giuđa sẽ được cứu thoát, và Giêrusalem cũng được an cư lạc nghiệp. Công lý có thì hòa bình sẽ có, không có công lý thì không bao giờ có hòa bình. Vì thế, danh xưng “Đức-Chúa-là-sự-công-chính-của-chúng-ta!” (Gr 33:16) là tên gọi của thành trì đó.

Là Đấng tốt lành duy nhất, Thiên Chúa cũng luôn hứa ban điều tốt lành, vấn đề là chúng ta phải kiên trì chờ đợi “Giờ G” của Ngài. Chờ đợi thì phải liên lỉ cầu nguyện: “Lạy Chúa, đường nẻo Ngài, xin dạy cho con biết, lối đi của Ngài, xin chỉ bảo con. Xin dẫn con đi theo đường chân lý của Ngài và bảo ban dạy dỗ, vì chính Ngài là Thiên Chúa cứu độ con” (Tv 25:4-5). Tại sao chúng ta sớm hôm cậy trông Ngài?

Bởi vì Ngài nhân ái, là “Đấng nhân từ chính trực, chỉ lối cho tội nhân, dẫn kẻ nghèo hèn đi theo đường công chính, dạy cho biết đường lối của Ngài” (Tv 25:8-9). Ai được Ngài yêu thương thì thật là hạnh phúc, nhưng người đó phải sống tốt lành: “Chúa xử thân tình với những ai kính sợ Chúa và cho họ biết giao ước của Ngài” (Tv 25:14). Thánh Phaolô phân tích và so sánh rất hay: “Vì một người duy nhất đã không vâng lời Thiên Chúa, mà muôn người thành tội nhân, thì nhờ một người duy nhất đã vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính” (Rm 5:19). Hai cái một đối lập.

Và rồi Thánh Phaolô cầu chúc: “Xin Chúa cho tình thương của anh em đối với nhau và đối với mọi người ngày càng thêm đậm đà thắm thiết, cũng như tình thương của chúng tôi đối với anh em vậy” (1 Tx 3:12). Một lời cầu chúc mang tính “trái khoản” độc đáo: “Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái” (Rm 13:8). Yêu thương là món nợ mà ai cũng PHẢI vay và PHẢI trả cho xong. Thánh Phaolô giải thích: “Như thế, Chúa sẽ cho anh em được bền tâm vững chí, được trở nên thánh thiện, không có gì đáng chê trách, trước nhan Thiên Chúa là Cha chúng ta, trong ngày Đức Giêsu, Chúa chúng ta, quang lâm cùng với các thánh của Người” (1 Tx 3:13).

Lời lẽ của Thánh Phaolô rõ ràng, giản dị, dễ hiểu, và lịch sự: “Thưa anh em, anh em đã được chúng tôi dạy phải sống thế nào cho đẹp lòng Thiên Chúa, và anh em cũng đang sống như thế; vậy nhân danh Chúa Giêsu, chúng tôi xin, chúng tôi khuyên nhủ anh em hãy tấn tới nhiều hơn nữa. Hẳn anh em rõ chúng tôi đã lấy quyền Chúa Giêsu mà ra những chỉ thị nào cho anh em” (1 Tx 4:1-2). Mong sao mỗi chúng ta cũng đều quyết tâm sống đúng, nghĩa là “đang sống đẹp lòng Thiên Chúa”.

Sống đẹp lòng Chúa là chúng ta đang mong chờ Đức Kitô – không chỉ trong Mùa Vọng mà luôn như vậy, mong chờ suốt đời mình, mong chờ từ đời nọ đến đời kia, nhất là tỉnh thức và mong chờ thời điểm Chúa quang lâm – ngày “tận thế chung”, đặc biệt là lúc Ngài gọi chúng ta rời bỏ thế gian này – ngày “tận thế riêng”.

Khởi đầu Mùa Vọng – bắt đầu khoảng thời gian mong chờ, Phụng Vụ sử dụng trình thuật Tin Mừng đề cập ngày quang lâm của Đức Kitô. Đó là lời nhắc nhở cần thiết, cũng là “tin nhắn” luôn nóng hổi và mang tính thời sự được Chúa Giêsu gởi hằng ngày: “Hãy SẴN SÀNG, vì chính giờ phút anh em KHÔNG NGỜ thì Con Người sẽ đến” (Mt 24:44; Lc 12:40).

Vấn đề liên quan Ngày Giờ của Thiên Chúa, Đức Giêsu cho biết rõ các dấu chỉ xuất hiện trên trời: “Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao” (Lc 21:25a), và các dấu chỉ xuất hiện dưới đất: “Muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét. Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển” (Lc 21:25b-26). Những dấu chỉ đó cho thấy thời điểm Chúa quang lâm vô cùng đặc biệt. Các dấu chỉ đó xem chừng rất đáng quan ngại vì quá kinh khủng đối với loài người, nhưng các dấu chỉ đó sẽ là bình thường đối với những người đang sẵn sàng nhận hiệu lệnh “xuất quân” của Thiên Chúa.

Luôn có sự trái ngược, Ngày Ấy là niềm vui với người này nhưng lại là nỗi lo cho kẻ khác, bởi vì “bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người ĐẦY QUYỀN NĂNG và VINH QUANG ngự trong đám mây mà đến” (Lc 21:27). Chúa Giêsu biết sẽ có ít nhiều “chấn động” trong lòng chúng ta nên Ngài đã ân cần căn dặn: “Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy ĐỨNG THẲNG và NGẨNG ĐẦU lên, vì anh em sắp ĐƯỢC CỨU CHUỘC” (Lc 21:28). Ngài còn giải thích rõ ràng hơn để bất kỳ ai cũng có thể hiểu: “Vậy anh em PHẢI đề phòng, CHỚ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em, vì Ngày Ấy sẽ ẬP XUỐNG trên mọi dân cư khắp mặt đất. Vậy anh em hãy TỈNH THỨC và CẦU NGUYỆN luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người” (Lc 21:34-36). Thiên Chúa cảnh báo chứ không hù dọa ai cả!

Chúng ta lại có dịp sống thêm một Mùa Vọng nữa – và cũng là cơ hội hoán cải, hãy noi gương Thánh Faustina sống tinh thần Mùa Vọng bằng cách thổ lộ với Chúa Giêsu niềm hoài vọng chính đáng theo Tôn Ý Thiên Chúa: “Nỗi khao khát nhất của con là các linh hồn nhận biết Ngài là hạnh phúc vĩnh cửu, vững tin vào lòng nhân từ và tôn vinh lòng thương xót của Ngài” (Nhật Ký, số 305). Được vậy thì thật diễm phúc cho chúng ta, cả hôm nay và mãi mãi… Và tự vấn: “Liệu tôi còn được sống Mùa Vọng năm tới?”. Lá lúc nào cũng rụng, dù trời không hề có gió!

Đó không là ý tưởng bi quan, yếm thế, mà là khôn ngoan. Văn sĩ Alexandre Dumas (1802-1870, Pháp quốc) có cách nhận định thú vị: “Tất cả sự khôn ngoan của con người được tập hợp lại trong hai từ: CHỜ ĐỢI và HY VỌNG”. Trong cuộc sống, có những nỗi mong chờ kèm theo niềm hy vọng, có những nỗi mong chờ đằng đẵng trong sự vô vọng. Dù là nỗi mong chờ nào cũng khiến người ta bồi hồi, thao thức, khắc khoải khôn nguôi. Nhưng dù sao thì Nỗi Mong Chờ vẫn tiềm ẩn Niềm Hạnh Phúc.

Ngày xưa, ngôn sứ Isaia mời gọi: “Hãy bước qua, hãy bước qua các cửa thành, hãy MỞ CON ĐƯỜNG cho dân, hãy DỌN ĐƯỜNG, hãy dọn đường, hãy NHẶT cho hết đá. Hãy PHẤT CỜ ra hiệu cho các dân” (Is 62:10). Mở đường cho Thiên Chúa và tha nhân, nhưng dọn đường và nhặt đá “đường lòng” của chính mình – đá to hay nhỏ cũng phải nhặt sạch. Và Thánh Vịnh gia tiếp tục nhắn nhủ: “Hãy hát mừng Thiên Chúa, đàn ca kính danh Người, hãy DỌN ĐƯỜNG cho Đấng ngự giá đằng vân” (Tv 68:5).

Lạy Thiên Chúa, miền hạn hán chúng con ngày đêm mong chờ Cơn Mưa Cứu Độ, xin thương ban Nguồn Mưa Giêsu để chúng con giải khát, vì chỉ có Mưa Giêsu mới khả dĩ làm đất-hạn-chúng-con được tưới mát mà trổ sinh cây đức trái lành. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ của nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.