Một Chút Từ Bỏ

Mỗi khi đi đâu chúng ta luôn mang bên mình những thứ cần thiết cho bản thân và cho công việc. Tất cả những thứ ấy được chất trong một chiếc túi hay một ba lô. Đó là những thứ bên ngoài. Còn trong lòng chúng ta thì sao?

Nếu đi đâu vì công việc, chúng ta sẽ mang theo một tinh thần trách nhiệm cao cùng với sự lo lắng. Còn đi chơi thì chúng ta đã biết, lòng chúng ta háo hức vô cùng. Nhưng đâu đó chúng ta vẫn quan tâm cho vẻ bên ngoài hơn, cho bản thân mình hơn.

Vậy, theo như Lời Chúa: “Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng; được đi dép nhưng không được mặc hai áo” (Mc 6, 8-9), chẳng phải khó chấp nhận với nhu cầu cuộc sống ngày hôm nay sao, cách riêng đối với một xã hội hưởng thụ và đặt lợi ích cá nhân lên trước. Mặt khác, những người đi rao giảng miền núi xa xôi, hẻo lánh nghèo nàn, cần vật chất nhiều hơn thì sao? Có phải nơi nghèo nàn ấy, điều họ cần thiết hơn cả là đủ thức ăn hằng ngày thôi chăng? Có phải trước tiên là phải giúp họ có bữa ăn thì họ mới có tinh thần lắng nghe Lời Chúa?

Thật sự, nếu chúng ta nghĩ rằng “có thực mới vực được đạo”, Lời Chúa chỉ như một cái gì đó để trang điểm bên ngoài cho đời chúng ta đẹp hơn khi chúng ta đã no đủ thì Lời Chúa rất khó để được rao giảng và được đón nhận. Tuy nhiên, điều Lời Chúa muốn nhắn nhủ chúng ta trong ngày hôm nay đó là sự từ bỏ bản thân ở bên trong. Ngài mời gọi mọi người hãy nhìn lại mục đích rao giảng là gì? Vì ai? Và điều cần thiết là gì? Đôi khi vì quá quan tâm đến bản thân mà không còn thời gian lo cho công việc Nhà Chúa. Mà những cái ở bên ngoài phải là một phương tiện cho chúng ta thực hiện, còn cốt lõi để rao giảng là cách sống của chúng ta. Ngoài sự ra đi rao giảng ở những miền xa xôi, chúng ta còn được mời gọi rao giảng ngay trong chính cuộc sống hiện tại của mình. Như chị Thánh Têrêsa Hài Đồng Giê-su, chị đã truyền giáo bằng chính những công việc nhỏ nhặt hằng ngày.

Ngoài ra, Lời Chúa còn mời gọi chúng ta sống khó nghèo để gần gũi, chia sẻ với người nghèo. Mà càng sống khó nghèo, việc từ bỏ những gì nơi bản thân càng dễ dàng. Thánh Phanxicô Assisi được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có, vậy mà ngài đã từ bỏ áo gấm lụa là, làm người nghèo khổ đi theo Chúa. Và Đức Cha Lambert, một vị thẩm phám, biện luận tài ba đã từ bỏ tương lai tươi sáng để trở thành con người nay đây mai đó. Các ngài ra đi trong sự tin tưởng phó thác. Ước gì, mỗi người chúng ta dù không thể làm được điều tuyệt vời ấy ngay lập tức, nhưng vẫn cố gắng mỗi ngày sống từ bỏ mình một chút để làm cho cuộc sống mọi người hòa bình hơn và lương dân nhận biết Chúa.

Lạy Chúa, sự từ bỏ nơi bản thân cả bên trong và bên ngoài thật là khó với chúng con. Xin Chúa hãy kiên nhẫn và thức tỉnh chúng con như Chúa đã thức tỉnh Thánh Phao-lô. Nhờ đó, chúng con nhận ra giá trị của sự từ bỏ để sống kết hợp với Chúa và mọi người. Amen!

Hồng Thương

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.