Gửi súng cho tao

Tao cụt một chân một tay,
Nhưng còn một tay
Viết thư giùm cho thằng mù hai mắt
Nghe nói ở xứ người chúng mày “cày” như trâu
Nhưng không quên đồng đội
Chia đôla cho chúng tao, như chia máu ngày nào
Tao cũng sớt cho mấy thằng bạn: phế binh Việt Cộng!
Chúng cũng què đui sứt mẻ như nhau
Bởi đảng của chúng bây giờ là lũ đầu trâu.

Có điều tao không thể hiểu
Bao nhiêu năm qua
Chúng mày cứ mãi dặn dò
Thế giới văn minh, đừng làm gì bạo động
Liệu chúng mày có thể hoà hợp được không
Với lũ kênh kênh hổ báỏ
Những con thú cực kỳ giầu có
Mang ” thẻ đỏ , tim đen “
Nợ Nga, sợ Tầu, lạy Mỹ
Với quan thầy cung cúc tận tụy
Quay về đàn áp dân đen
Chúng đóng đinh Jesus lần nữa
Bịt Miệng Cha, trói Phật, nhốt Sư quản lý chùa

Chúng tao lết lê trên thành phố Cáo Hồ
Nên biết rõ từng tên đại ác
Trên bàn tiệc máu xương dân tộc
Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu
Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh!
Chúng ta sẽ tỉa từng thằng
Ðất nước cần nhiều “quốc táng”
Bớt được mạng thằng Cộng Sản nào
Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này
Còn có chút sáng láng hơn

Hãy gửi tiền cho những nhà tu
Ðể họ mở cửa nhà tù
Còn chúng tao là chiến sĩ
Hãy gửi về cho chúng tao vũ khí
Thằng cụt tay sẽ chỉ cho thằng mù mắt bấm cò
Thằng còn chân sẽ cõng thằng què quặt
Trận chiến sau cùng này sẽ không có Dương Văn Minh 

Nguyễn Cung Thương

****************

Bài đáp:

QUÀ GỞI CHO ANH

Anh Nguyễn Cung Thương ơi
Ðọc thơ anh mà tôi bật khóc
Bởi những lời thơ trào ra từ tim, từ óc
Hiếm hoi hơn châu ngọc
Nhưng lại sắc như dao
Anh nhắn bạn rằng: “Gởi Súng Cho Tao!”
Bởi anh thấy Việt Nam hơn tám chục triệu đồng bào
Ðang khốn cùng dưới bàn tay ác quỉ
Anh cần súng vì anh là chiến sĩ
Yêu quê hương trong dũng cảm, tự hào …
Ôi, đó tiếng thơ hay lời sông núi thét gào
Mà mạnh hơn triệu lần phòng không, đại bác ???
Và thơ đã hoá thân
Vượt ngoài vùng kiểm soát
Ðể biến thành quân hành, điệu nhạc
Làm muôn người, dòng nhiệt huyết trào dâng …

Anh chiến sĩ ơi
Từ dạo quê đau bởi lũ vô thần
Lần thứ nhất tôi được cười trong hân hoan mắt lệ
Tôi vẫn nghĩ rằng Việt Nam phải có ngày vượt qua dâu bể
Và Ðống Ða sẽ thắm lại mùa Xuân
Nhưng tôi gởi chi …
Vì thứ anh cần
Lại chưa hẳn đã là điều nhất thiết
Bởi thưa anh
Không súng đạn nào mạnh hơn lòng dân đoàn kết
Không bạo lực nào giết được niềm tin
Không sự thật nào mãi mãi bị vùi quên
Vì khi tám chục triệu người Việt Nam đồng loạt đứng lên
Thì bạo quyền phải tan thành bụi đất

Quà gởi anh ư ?
Món quà cần nhất Là TRÁI TIM VIỆT NAM YÊU QUÊ HƯƠNG NỒNG NÀN CHÂN THẬT
Của giống Tiên Rồng
Chứa đầy máu đỏ
Chứa tình người Việt Nam ngoan cường, gắn bó
Ðể anh tặng khắp ba miền
Bởi đến lúc
Cán bộ, công an tỉnh giấc thụy miên
Quân đội, người tu, trí thức
Công nhân, đảng phái, sinh viên
Cùng dân lành toàn quốc
Ðập tan bánh vẽ bùa mê
Cả những cán binh đảng thải họ về
Cũng đem mớ huy chương vất vào sọt rác
Ðã đến lúc
Người nắm tay người cất cao tiếng hát
Tiếng hát Tự Do, Hạnh Phúc, Nhân Quyền
Lá bùa bác Hồ sẽ chẳng còn thiêng
Ðảng và đoàn cũng không còn âm hưởng
Những oan hồn từ lâu vất vưởng
Cũng cười vui trên cõi thiên đường
Ðã đến rồi
Ngày hoàng đạo của quê hương
Ngày thực sự ấm no, công bằng hạnh phúc
Không đổ máu và không bằng bạo lực
Mà bằng đoàn kết, niềm tin
Bằng tám chục triệu con người có những trái tim
Như anh, kiên cường,bất khuất
Và yêu quê hương Việt Nam trung thành,chân thật…

Phải không, anh Nguyễn Cung Thương ?!

Ngô Minh Hằng

***

1. KHÔNG THỂ GỬI
Lê Khắc Anh Hào

Thưa anh Nguyễn Cung Thương,
Đạn thù trên mặt trận ngày nào
Nay anh chỉ còn một tay …
Tôi ở bên này
Đọc thơ anh mà rượu ngọt hóa cay
Mà gục đầu tủi hận.
Tôi còn đủ 2 tay
Và tôi còn cả hai chân
Mà cứ ngại ngần không cầm cây súng
Nợ kiếm cung
Tôi gác bỏ bên trời sau ngày Sài Gòn vỡ vụn
Lận đận lao đao
Anh viết câu thơ như sông núi thét gào:
“Gửi súng cho tao!”
Để anh chiến đấu bằng vết đau còn lại
Mà không ngần ngừ, không e ngại
Dũng sĩ oai hùng !
Ôi! làm lòng ta tê tái
Mái tóc sương pha.
“Ta là ai
Mà cúi mặt trước tương lai
Khi tổ quốc đang thét gào lời sông núi ?”
Viết dòng thơ, tôi sờ đầu, nhục tủi
Vì không gửi được cây súng nào
Khi bạn mình giục:
“Gửi Súng Cho Tao!”
“Gửi Súng Cho Tao!”
“Gửi Súng Cho Tao!”

2: GỬI CHẤT NỔ CHO MÀY
Trần Phương Đông

Đọc những dòng thư mày mà lòng tao quặn thắt
Đời chúng mình cuối cùng phải như thế này sao ?
Mày bên đó lê la những ngày tháng hư hao
Tao bên này lăn lóc trên con đường cơm áo.
Hãy “Gởi Súng Cho Tao” như một lời cảnh cáo:
Chúng mày quên cả rồi Tổ Quốc lẫn Quê Hương
Quê hương đó có máu tươi và có cả thịt xương
Của đồng đội, của bạn bè đã hy sinh nằm xuống.
“Gởi Súng Cho Tao” đã làm nhiều thằng luống cuống
Chúng mải mê lợi danh mà quên mẹ mất chuyện này
Cám ơn mày với những lời nhắn nhủ thật là hay
Để những thằng vong tình biết giật mình bừng tỉnh dậy.
Tao sẽ gởi cho mày những căm hờn không che đậy
Của trái tim đầy vết thương đã thoi thóp từ lâu
Tao không gởi cho mày súng như mày hỏi đâu
Mà tao gởi cho mày bằng những thùng thuốc nổ.
Hãy ôm nó xông vào lũ bạo tàn bằng tấm lòng cuồng nộ
Và tao cũng sẽ về cùng mày để đi trọn chuyến đi này
Cuộc đời nào rồi cũng qua như gió thổi mây bay
Thì tiếc làm con mẹ gì cuộc sống nhiều tủi hổ.
Sống vui được sao khi toàn dân nghèo nàn cùng khổ
Còn thân phận chúng mình như những miếng giẻ rách giữa đời
Chờ đó… tao sẽ về cùng mày để hoàn tất một cuộc chơi
Và cho trọn cuộc tình của những thằng gọi nhau là đồng đội.
Và cũng để một lần nữa cúi đầu tạ tội
Với quê hương và tổ quốc của mình
Với bạn bè, với những oan khuất anh linh
Để đi trọn con đường vinh quang của những người mang tên là Lính

Hãy ôm chất nổ giết sạch bọn giặc thù không cần toan tính
Thằng nào rồi thì cũng một lần chết vậy thôi
Hãy chết thật vinh quang cho người lính được lên ngôi
Chờ đó đi… mai tao về với những thùng thuốc nổ
… Mai tao về tạ tội với Quê Hương
Cùng nhau đi trọn đoạn đường chiến binh
Cho dòng máu Lính thắm tình Việt Nam quê mẹ.
Trần Phương Đông

3: KHÔNG TÊN
Mường Giang

Thơ anh viết như muôn ngàn nhát kiếm
Khiến cho ta thêm tan nát cuộc đời
Bao hận tủi theo thời gian tắt lịm
Nay tuôn về như sóng cuộn mưa rơi

Ta muốn cào cho trái tim lũng nát
Muốn gào to cho vỡ cả tinh cầu
Muốn tự hủy cho tan đời tàn tật
Sống một đời mang trọn kiếp thương đau

Mấy chục năm những ngày dài biệt xứ
Ta về đầy mang nỗi buồn lê thê
Ngày hành xác, đêm về ôm mặt khóc
Đời sa cơ bao nhiêu nỗi chán phè

Ngày hai buổi cúi đầu ăn ngấu nghiến
Mắt nhắm nghiền không dám ngó thịt cơm
Khi nghĩ tới, niềm đau những lính trận
Cũng vì ai phải chuốc nỗi hận hờn

Ta đến đây khô cằn thân mất nước
Đời xanh xao, mờ bước kiếp không nhà
Những toan tính mờ dần trong biển nhục
Tiếng hẹn thề rên nghẹn khắp gần xa

Gặp những kẻ ngày xưa quen gào thét
Bước giầy sô làm rung chuyển giặc thù
Ta tìm đến xin chút tình trai Việt
Để sưởi tình trong cõi tạm hoang vu

Họ nhìn ta rồi bỗng cười cuồng nhói
Mắt long lanh theo tiếng nhạc dập dồn
Ta xin chút tình của người đồng đội
Lại cho ta buồn nản với cô đơn

Gặp vài kẻ mặt tô đầy son phấn
Môi nhi nhô kẹo với giọng ỡm ờ
Ngực mộng đùi cho ta thêm tủi phận
Họ đi rồi và ta đứng cô đơn

Họ dập dìu xe xua trên đất khách
Đem trái tim rao bán giữ chợ đời
Cho ta nhớ người còn trong vùng địch
Đang dần mòn gục chết với tương lai

Gạp vài kẻ véo von lòng nhân ái
Ta tìm đến xin một chút tình người
Để an ủi những ngày thừa còn lại
Của cánh chim chờ thét gió tung trời

Nhưng họ cho ta lọc lừa tráo chác
Nghĩa đồng hương nhắc tới lại thêm buồn
Tao ngao ngán cho tình đời đen bạc
Về gục đầu trong men đắng tìm quên

Ta trách ta sao vẫn còn nặng nợ
Trong khi ai cũng say giấc miên trường
Ai cũng vui vì đất trời rộng mở
Ai cũng cười nghe ta nhắc quê hương

Ôi quê hương giờ đang nằm thoi thóp
Đang hờn căm rãy thoát lủa bạo tàn
Đang chờ người muôn phương về xum họp
Để chung lòng giết giặc cứu giang san

Ôi trong ta hận thù cao ngút mắt
Luôn dập dồn như sóng cuộn cuồng phong
Bao năm qua giam đời trong đáy huyệt
Giờ thét vang như chim được sổ lồng

Ta nhớ quê hương những ngày sắp mất
Ta thương nhiều qua từng giấc chiêm bao
Quê ta giờ khổ đau và tan nát
Lửa thù dâng cao vút tận trời cao

Ta đã vẽ trong đợi chờ thê thiết
Những lâu đài của Mẹ đẹp như thơ
Ta sẽ chiêu hồn những những phản bội
Đang lạc lầm trong phù phiếm hư vô

Nhưng ta chỉ là lính già tàn phế
Sống ngu ngơ như cây đứng giữa đường
Thì có gì để gửi về cho bạn
Cùng góp phần quang phục lại quê hương

Thì ra ta cũng là phường hèn nhát
Quên những ngày xưa liều thân đấu tranh
Giờ mới biết bỏ nhà đi trốn giặc
Chỉ để cho ta ngày tháng an lành
4: TAO KHÔNG GỬI SÚNG

Mũ nâu 11

Gửi Nguyễn Cung Thương như mội lời tạ tội

Đọc thơ mày…
… buổi trưa hè nắng cháy
Tao nghe hồn chết lịm giữa mù Đông
Thấy xót xa cay đắng trong lòng
Khi mày bảo chúng tao gửi súng

Mày nói đúng,
quả thật mày nói đúng!
Làm sao hòa hợp được với lũ sài lang
Lũ chó trâu, bạo ngược hung tàn
Chỉ biết sống trên máu xương đồng loại

Mấy mươi năm chúng ra công phá hoại
Mảnh giang san gấm vóc của cha ông
Đất miền Bắc, biển miền Đông
Chúng dâng cúng cho quan thầy Trung Cộng

Lũ tầu đỏ bắt giết dân đen
Chúng rút đầu câm họng.
Cha, Thầy mới mở lời
Chúng hùng hổ ra tay
Khiếu nại kêu oan, chúng thẳng tay đoạ đầy
Coi mạng sống con người như cỏ rác

Mọi người ngó lơ trước bao tội ác
Hiệp định Hoà bình vừa ký ở GiơNeo
Ngoảnh mặt đi chúng xé cái vèo
Văn bản Paris, chúng đem ra chùi đít…

Cả thế giới,
Cả nhân loại đều im thin thít
Mặc tình chúng lộng giả thành chân
Mở miệng ra là nói nghĩa nhân
Nhưng rặt một phường buôn dân bán nước

Thế mà…
Có lắm kẻ, ngày xưa từng ăn trên ngồi trước
Từng hùng hồn tuyên bố: Sẽ vì nước hy sinh
Nhưng than ôi!
Đến nay, bỗng khúm núm hạ mình
Để xin được làm chó săn, liếm gót giầy giặc Cộng

Có những thằng,
Áo cao mũ rộng
Bằng cấp đầy mình, kiến thức mênh mông
Mà một câu nói đơn giản cũng chẳng chịu thuộc lòng:
“Hãy nhìn, chứ đừng nghe những gì Cộng Sản nói”

Xuống tầu ra đi chúng thảm thương thật tội
Mặt mũi xanh xao, quần áo tả tơi
Còn bị lũ đầu trâu mặt ngựa chửi mắng nặng lời
“Bọn đĩ điếm chỉ ôm chân đế quốc”

Nay được đám lưu manh xoa đầu
Gọi “Việt Kiều yêu nước”
Vội đem tiền về mở tổ hợp đầu tư
Rồi nhanh nhẩu hoan hô- bác đảng -nhuyễn nhừ
Cùng một ruộc: trâu tầm trâu, mã tầm mã

Họ có thấy chăng?
Những người chết,
Cũng bị đào mồ cuốc mả
Lấy đất, bán đất chia nhau
Tranh thủ làm giầu
Chúng vơ vét cả tiết trinh em nhỏ…

Nghe mày hỏi, tao gục đầu xấu hổ
Súng đạn đâu mà gửi cho mày đấy?
Ngoài một chút sắt son nặng trĩu lòng này
Chắc mày hiểu vì sao:
“Tao không gửi súng…”

5: ĐỂ NÓ CHO TAO

Đoàn Trọng Hiếu

Đọc thư mày lòng tao đau quặn
Thằng cụt thằng lành cùng trăn trở như nhau
Nhớ mùa hè đỏ lửa năm nào
Thằng lính biệt động trấn ngọn đồi gió
Mày, thằng lính dù An Lộc
nhảy vào tăng viện cho tao
Được lệnh bàn giao, tao kéo quân vào thành phố
Không quên chỉ cho mày bìa rừng cao su đỏ
Giặc chốt dày đặc, mày bảo: “để đó tao lo”
Sau 3 tháng tử thủ
Tao ở lại Bình Long, mày ra vùng hỏa tuyến
Mãi đến Tháng Tư đen vẫn chẳng được tin nhau
Tao vào tù rồi lưu vong nơi hải ngoại
Nay bỗng được thư mày lời bi hùng thống thiết
Mày bảo gởi súng cho mày, tao không đành đoạn
Vì cuộc chiến bây giờ không cần đến súng đạn
Mà cần đến trái tim rực lửa yêu thương
Mang lý tưởng tự do dân chủ nhân quyền
Đến tận từng hang cùng ngõ hẻm
Khi mọi người dân đều ý thức
Đó là ngày giặc cộng phải vùi chôn
Nhiệm vụ của mày cùng dân oan
là đi biểu tình khiếu kiện
Cùng công nhân bãi thị đình công
Còn nhiệm vụ của tao ở ngoài này
Là vận động chính giới nước ngoài
Vận động đồng bào hải ngoại
Tao đang ứng chiến ở sân bay
Chờ đến giờ G nhảy vào Newyork
Biểu tình chống thằng Nguyễn Tấn Dũng
Tao yêu cầu mày, Để nó cho tao
Cuộc chiến này không có tên Dương Văn Minh
Nhưng vẫn có Nguyễn Cung Thương và Đoàn Trọng Hiếu
(Sơn thần mũ nâu Đoàn Trọng Hiếu)

6: TAO VẪN CÒN ĐÂY
NguyễnQuân
Đáp lời chiến hữu Nguyễn Cung Thương
Tao đã nghe tiếng gọi trong đêm trường
Như tiếng thét ngập tràn tình đồng đội
Tiếng kêu của mày cũng là tiếng uất hận của quê hương
Mày cần súng đạn, không cần nỗi xót thương

Tao còn nhớ những đêm phục kích trong rừng
Dưới ánh trăng xanh xuyên kẽ lá
Mày và tao chia nhau bắn tỉa
Từng tên quân giặc xâm lăng

Những trận xung phong xáp lá cà diệt địch
Đánh cho tan tác
Đánh cho quân thù kinh hồn vỡ mật
Bây giờ tụi mình buông súng thật sao?
Nhưng tụi mình chưa giải ngũ được đâu

Ai anh hùng?
Ai hào kiệt?
Ai đã trả nợ núi sông?
Trận chiến tàn nhưng cuộc chiến vẫn chưa xong
Nơi quê cũ bóng quân thù tràn ngập
Mỗi một thằng đáng nhận trăm viên đạn
Để đền bồi tội lỗi chúng đang mang
Đem tổ quốc núi sông ra dâng bán
Rước quân thù giẫm nát quê hương
Bán trẻ thơ phụ nữ cho ngoại bang
Cướp của dân oan
Banh da xẻ thịt giang san
Hùa nhau cắn xé quê cha đất tổ

Mày còn nhớ một lời của huynh trưởng
Không chấp nhận, không sống chung
Với loài quỉ đỏ
Không bao giờ nói chuyện hoà giải hoà hợp
Với chúng nó

Mày với tao là những thằng lính trận mạc
Đối diện quân thù
Chỉ có hai tiếng: XUNG PHONG ! một tiếng: SÁT !
Tiếng thét oai hùng từng vang dội non cao rừng thẳm

Hẹn một ngày tụi mình đào lỗ đem chôn
Những thằng chóp bu Cộng Sản
Cùng chủ nghĩa ngoại lai
Đưa dân tộc trở lại bình minh tươi sáng

Tụi mày còn đó, tụi tao còn đây
Chung vai sát cánh thề quang phục quê hương
Một lần nữa mày và tao sẽ có mặt
Trong đoàn quân xung kích dưới bóng cờ vàng
Nắm tay nhau cùng hát khúc khải hoàn ca.

7: SÚNG ĐẠN CÒN ĐÂU MÀ GỬI !
Đỗ Quyên

Anh Thương,
Thư anh bảo
” Gửi súng cho anh”
Súng đạn còn đâu mà gửi !
Từ độ Tháng Tư Đen bỏ ngỏ
Anh tan hàng
Em vượt biển tha hương
Từ độ một số người nắm vận mạng quê hương
Với khối óc đen sì
Nhớp nhúa !
Cũng từ đó
Một lũ người – Không –
Quỷ đỏ !
Từ rừng sâu ra
Cướp đất, phá nhà
Dâng bán quê hương
Dã man !
Độc ác !

Nơi xứ người
Đọc thư anh
Lòng em tan nát !
Anh có biết đâu
Vì chút cơm thừa, canh cặn
Vì bả lợi danh
Một số
Văn nô, nghệ sĩ rạp mình
Trí thức, doanh thương
Tướng, tá đê hèn
Cúi đầu cúc cung vâng dạ
Chúng đã quên tất cả
Phản bội lời thề
Phản bội anh em
Nay “áo gấm về làng”
Mai khoe vui nhục thể
Dửng dưng !
Vô sự !

30 Tháng Tư
Một vết thương trên trang sử !
Máu đào nào khâu vá lại đây anh
Máu đào nào sẽ đổ xuống
Cho dân lành
Cho sống lại đời tự do, dân chủ !

Ngoài trời gió mưa vần vũ
Bên ngọn đèn vài dòng chữ thăm anh
Xin cho em chia sẻ những cảnh tình
Cùng với dân oan kiếu kiện.

Em hy vọng
Bao oan trái khổ đau
Sẽ trở thành trận chiến
Đạp đổ bạo quyền cứu lấy non sông
Tay trong tay
Chung một tấc lòng
Đưa đất nước Việt Nam trên con đường thăng tiến.

8: ĐẾN CÙNG NGUYỄN CUNG THƯƠNG

Trạch Gầm
Đọc thơ mày…
Đ. M., tao buồn muốn khóc
Tao chẳng còn là tao, tao chẳng nên người
Mấy chục năm rồi tao lạc lỏng chơi vơi
Dù trước đó
Tao có triệu anh em chung màu áo trận
Tàn cuộc chiến…
Hình hài tao nguyên vẹn
Mười năm tù xem tựa giấc chiêm bao
Tao còn tay còn chân. Còn nỗi tự hào
Chỉ tội cái… mang ước mơ lần lựa
Cứ chờ đợi. Ai cho tao nhúm lửa
Nơi tha phương tao hốt toàn tro tàn
Tro bụi từ quá khứ vinh quang
Đến nỗi đầu óc tao ung què, tao chẳng hề hay biết
Đọc thơ mày
Đ. M. tao buồn muốn chết
Nơi quê hương mày hào khí ngút trời
Nơi tha phương…
Tao cũng có lắm người
Yêu nước thật thà, thật thà yêu nước
Rắn không đầu, mạnh thằng nào nấy bước
Ngày cứ tàn, đất nước cứ tan thương
Hai chữ tự do sấp ngữa đoạn trường…
Tao ôm chặt lội qua ngày khốn đốn
Mày cần súng, mà tao không có súng
Nỗi nghẹn ngào này mới chết mẹ tao
Cám ơn mày
…Ừ thì cũng dù sao
Nhờ mày thét Trăm hồn thiêng sông núi.

9. Bài đáp GỞI SÚNG CHO TAO

Ngô Minh Hằng
Anh Nguyễn Cung Thương ơi
Đọc thơ anh mà tôi bật khóc
Bởi những lời thơ trào ra từ tim, từ óc
Hiếm hoi hơn châu ngọc
Nhưng lại sắc như dao
Anh nhắn bạn rằng: “Gởi Súng Cho Tao!”
Bởi anh thấy Việt Nam hơn tám chục triệu đồng bào
Đang khốn cùng dưới bàn tay ác quỉ
Anh cần súng vì anh là chiến sĩ
Yêu quê hương trong dũng cảm, tự hào

Ôi, đó tiếng thơ hay lời sông núi thét gào
Mà mạnh hơn triệu lần phòng không, đại bác …
Và thơ đã hoá thân
Vượt ngoài vùng kiểm soát
Để biến thành quân hành, điệu nhạc
Làm muôn người, dòng nhiệt huyết trào dâng …

Anh chiến sĩ ơi
Từ dạo quê đau bởi lũ vô thần
Lần thứ nhất tôi được cười trong hân hoan mắt lệ
Tôi vẫn nghĩ rằng Việt Nam phải có ngày vượt qua dâu bể
Và Đống Đa sẽ thắm lại mùa Xuân
Nhưng tôi gởi chi …
Vì thứ anh cần
Lại chưa hẳn đã là điều nhất thiết
Bởi thưa anh
Không súng đạn nào mạnh hơn lòng dân đoàn kết
Không bạo lực nào giết được niềm tin
Không sự thật nào mãi mãi bị vùi quên
Vì khi tám chục triệu người Việt Nam đồng loạt vùng lên
Thì bạo quyền phải tan thành bụi đất

Quà gởi anh ư ?
Món quà cần nhất
Là TRÁI TIM VIỆT NAM YÊU QUÊ HƯƠNG NỒNG NÀN CHÂN THẬT
Của giống Tiên Rồng
Chứa đầy máu đỏ
Chứa tình người Việt Nam ngoan cường, gắn bó
Để anh tặng khắp ba miền

Bởi đến lúc
Cán bộ, công an tỉnh giấc thụy miên
Quân đội, người tu, trí thức
Công nhân, đảng phái, sinh viên
Cùng dân lành toàn quốc
Đập tan bánh vẽ bùa mê
Cả những cán binh đảng thải họ về
Cũng đem mớ huy chương vứt vào sọt rác

Bởi đến lúc
Người nắm tay người cất cao tiếng hát
Tiếng hát Tự Do, Hạnh Phúc, Nhân Quyền
Lá bùa bác Hồ sẽ chẳng còn thiêng
Đảng  và đoàn cũng không còn âm hưởng
Những oan hồn từ lâu vất vưởng
Cũng cười vui trên cõi thiên đường

Đã đến rồi
Ngày hoàng đạo của quê hương
Ngày thực sự ấm no, công bằng hạnh phúc
Không đổ máu và không bằng bạo lực
Mà bằng đoàn kết, niềm tin
Bằng tám chục triệu con người có những trái tim
Như anh, kiên cường, bất khuất
Và yêu quê hương Việt Nam trung thành, chân thật…

Phải không, anh Nguyễn Cung Thương ?

10. Bài đáp GỬI SÚNG CHO TAO
Phạm Can

Hơn 30 năm trước ,
Anh với tôi chung một chiến hào
Ta chờ địch với tự hào người chiến sĩ

Bảo vệ đồng bào,
ngăn chặn lũ vi xi.

Có những hôm dừng quân giữa làng quê…
Tôi chợt hỏi: anh có nghĩ suy gì về “con người cộng sản” ?
( Người miền Nam thích nói ngay, nói thẳng )
Anh trả lời: “Việt Cộng cũng như Ta!
Cuộc chiến nãy thật sự chẳng qua,
Là cuộc chiến giữa những tên lái buôn quốc tế !”

Riêng tôi không bao giờ nghĩ thế !
Qua kinh nghiệm mẹ cha tôi kể;
Bao chuyện đau lòng – họ phải ra đi
Chẳng có ai muốn cách biệt làng quê
Rời đất Bắc, nơi chôn nhau cắt rốn!

Ngày hôm qua lòng tôi nghe hỗn độn
Tin nhắn về:

” GỬI SÚNG CHO TAO !”

Lời của anh hay là tiếng thét gào ?
Trong u uất có pha… đầy phẫn nộ !!
Ba mươi năm sống cùng loài QUỶ ĐỎ
Chúng ĐÊ HÈN, ĐỐN MẠT ra sao ?!
Chúng GIAN MANH, QUỶ QUYỆT thế nào.
Anh đã hiểu vì sao Ta cầm súng !

Vì CHÍNH NGHĨA ta diệt loài giặc Cộng
Vì đồng bào ta bảo vệ TỰ DO
Ngày hôm nay dù xa cách đôi bờ
Tôi vẫn nghĩ ta còn đang chiến đấu !
Cuộc chiến này có muôn ngàn sáng tạo
Tôi và anh vẫn có thể nắm tay
Cùng toàn dân ta quyết hẹn một ngày
Đạp đổ lũ CỘNG THÙ NGU BÁN NƯỚC…

11. Bài đáp GỬI SÚNG CHO TAO
Trần Quyên
Đọc những vần thơ lệ tuôn trào
Thật đẹp thay hai tiếng mày, tao
Thân, thương quá! tấm chân tình đồng đội
Đã bao nằm theo dòng đời trôi nổi
Kẻ phương trời, người góc bể, chân mây
Bỗng chợt nghe hai tiếng tao, mày
Như gợi lại một chút tình đã mất
Như tìm lại một tình yêu rất thật
Đôi phút giây được sống với chính mình
Của một thời trai trẻ chiến chinh
Tuyệt! tuyệt quá! tao mày gặp nhau nhé
Dù vẫn biết thời gian có âm thầm lặng lẽ
Với tuổi đời đã chồng chất lên cao
Ngày gập nhau mình vẫn gọi mày tao
Xưng hô vậy, thật thân, thương mày nhỉ!
Tao sẽ cười khi mày gọi tao thằng khỉ
Rượu cay nồng làm sống lại mảnh trời xưa…
Kể nhau nghe, phần còn lại chút đời thừa
Gom góp lại hiến dâng cho quê mẹ
Để Sài Gòn vẫn là Sài Gòn hoa lệ
Vĩnh viễn cười ngạo nghễ mãi ngàn sau.


12: CHIA ĐÔ LA

B2 NGUYỄN VĂN PHƯỚC TQLC
Anh Nguyễn Cung Thương ơi, Anh Nguyễn Cung Thương
Đọc thư anh mà lòng em rướm máu
Nhớ những ngày này của ba muơi lăm năm trôi qua
Súng không Đạn, lấy gì mà chiến đấu?
Súng bị gãy ôm một trời uất hận
Kêu làm sao cho thấu trời xanh
Hỡi Đại Bàng, hỡi những đấng đàn anh
Chúng tôi thà chết quyết không hàng Cộng phỉ
Nhìn bạn bè anh dũng hy sinh
Rơi máu lệ với lời thề phục hận
Nhưng hỡi ơi vận nước đã đến thời mạt vận
Đành lỗi hẹn với bạn bè đồng đội xung quanh
Lê thân gầy đi khắp non sông
Tìm Minh Chúa mài gươm phục hận
Bước đường cùng đành phải xa quê mẹ
Với lời thề sẽ quang phục quê hương
Xa quê hương lang thang cầu thực
Mới thấm thía nỗi nhục mất quê hương
Nuôi chí lớn mai này phục quốc
Nhưng chuyện lớn chưa thành đành làm chuyện nhỏ
Chia đô la anh em sống lây lất qua ngày
Mong các anh giữ tấm thân tới ngày đó
Ngày quang phục quê hương, ngày đó rất huy hoàng
Và đó cũng là ngày đại hội của đoàn quân Cọp Biển.

13: GỬI SÚNG CHO ANH

Ngôn Nguyễn (Đoàn 72 Sở Công Tác NKT lính Lôi Hổ)

Đọc thơ anh tự dưng lòng bật khóc
Tôi tuy lành nhưng trái tim què quặt
Gởi súng cho anh , tiếng nói chân thành
Tiếng gọi của tình yêu Tổ quốc .
Trần Phương Đông đã gởi nhiều thuốc nổ
Tôi châm ngòi vì tôi lính Lôi Hổ
Để tiếp tay cơn cuồng nộ toàn dân
Nổ tan tành một chế độ bất nhân
Cướp xác chết, giết người lành vô tội.
Gởi súng cho anh.
Tiếng kêu nhiều thằng ranh chới với
Mượn đồng bào chúng mưu lợi cá nhân
Khoác bộ mặt anh Việt kiều yêu nước
Bọn chúng là ai chắc anh quá biết
Là những thằng hèn bợ đít tụi bất nhân
La thật lớn họa chăng chúng tỉnh lại.
Đời biệt xứ đã mấy chục năm dài
Vô tích sự
Chẵng nhớ gì ngoài cơm gạo áo tiền.
Trả súng cho anh
Người thương binh què quặt
Chúng tôi đưa về khắp cùng mặt đất
Để cùng nhau tạo trận cuồng phong
Thề một lòng diệt  tan quân bán nước.
Trả súng cho anh
Ôi tiếng kêu tha thiết
Của tám chục triệu con dân nước Việt
Để lấy lại lãnh thổ của Cha Ông
Giành lại biển Đông tụi giặc tàu đang chiếm
Trả súng cho anh
Bắn vào đầu quỷ dữ Sa tăng
Đội lốt người hung hăng tàn bạo
Ghiền máu tanh, ghiền xương thịt đồng bào
Xứ Cồn Dầu
Ôi ! tiếng gào kêu thảm thiết
Họ là ai ?
Cũng là người dân Việt
Trái tim đâu rồi ?
Hỡi ngài Châu Viết kính yêu…
Mở mắt mà coi, ơi Việt kiều yêu nước
Trả súng cho anh
Với mìn bom lựu đạn.

14: Bài đáp GỬI SÚNG CHO TAO

Ẩn Danh
Áo cơm trả nợ xứ người !
Nhiều đêm ôm hận ngậm ngùi chuyện xưa
Dở dang giấc mộng sông hồ
Quê hương bỏ lại bạn giờ nơi đâu ??
Tạm dung xứ lạ đã lâu
Ðọc thơ “GỞI SÚNG CHO TAO ” càng buồn!!
Nhìn mình tóc đã pha sương !
Mộng xưa ấp ủ trong lòng mà thôi
Bạn xưa vẫn nhớ từng người
Nhớ rừng, nhớ núi, nhớ nơi tiền đồn
Nhớ đêm nhìn hỏa châu buông,
Nhớ thằng nằm xuống tuổi còn thơ ngây…!!
Bao năm chiến đấu miệt mài
Bỗng dưng một phút buông tay bất ngờ !
Nhiều thằng xứ lạ ngẩn ngơ !
Nhiều thằng tàn tật bơ vơ quê nhà !
Riêng anh, anh vẫn thiết tha
Mảnh đời còn lại xót xa dân mình
Giận cho một lũ gian manh
Ðè đầu cưỡi cổ dân lành bấy lâu
Làm thơ GỞI SÚNG CHO TAO
Lời thơ anh viết biết bao ân tình
Tôi giờ nghĩ lại phận mình
Chí xưa đã nhụt… Phận hèn xa quê
Ngày buồn theo nhau não nề
Nhiều đêm chợt nhớ lời thề năm xưa
Thơ buồn trang giấy ngẩn ngơ
Tâm tình xin gởi bài thơ dãi bầy.

15: GỬI SÚNG CHO MÀY

Nguyên Thạch
(Biệt Động Quân Mùa chiến đấu)

Cung Thương ơi
Tao xin gởi cho mày
Một bó khăn tay
Lau đám bạn những ghẻ lở chân tay
Những dòng lệ
Nổi trôi kiếp đọa đày.

Lau cho dân
Những giọt sống lất lây
Những tủi nhục
Đời trẻ thơ bị bán
Lệ Đất Nước
Vẫn nhỏ dài năm tháng.

Ải Nam Quan
Thác Bản Giốc
Vịnh Bắc phần
Bị bán.

Bán toàn dân cho lũ Hán cuồng điên
Lau dùm tao giọt nước mắt quê hương
Những khốn khổ mọi nẻo đường

Cung Thương ơi
Thằng què quặt tật nguyền
Bị bỏ lại bởi không còn nguyên thân thể

Tao vẫn biết bao hận oán oan khiên mày muốn kể
Như lòng Quê hương đâu ngạo nghễ mất tay chân
Nhớ thương mày
Tao đau xót vô ngần
Nhưng Thương ạ
Xưa chiến hữu giờ hơn nữa phần theo giặc
Họ chay theo miếng cơm
Manh áo mặc
Phơi lột trần sự thật cho mày nghe.

Hỡi bạn tao,
Những thằng khốn đui què
Đem thân thể che quê hương một dạo

Thú thật với mày có lúc tao cũng mất đi lòng táo bạo
Gởi súng cho mày rồi cơm gạo ai lo
Nhận thư mày
Tao dằn vặt đắn đo…

Tìm súng đây
Cho mày được bóp cò
Bắn vỡ sọ thằng Mạnh thằng Trọng thằng Anh thằng Mười thằng Dũng…

Thôi mày ráng chờ tao về cùng tay súng
Chết tử hình chết lê lết giống nhau thôi
Một thằng què chẳng đáng một nắm sôi
Thì đổi mạng những thằng ngồi đầu sỏ

Chỉ còn cách bắn từng thằng tư bản đỏ
Dân Việt mình mới có ngõ thênh thang
Đám cùng đinh

Nhớ nhé chớ đầu hàng.

16: DẠ SẦU

Hồng Sang
(em gái Tây phương)

Cung Thương ơi! nghe đứt từng đoạn ruột
Đau lòng khi xem lại những anh em
Không muốn khóc sao lệ cứ tuôn tràn
Ôi! thương quá… những anh Thương Binh nước Việt…

Thuở chinh chiến điêu tàn ai đâu biết
Những người Hùng, hy sinh cả tấm thân
Kẻ đui mù, người què, người cụt chân
Có kẻ ngủ muôn đời nơi đất Mẹ

Hôm nay cơn gió Thu về nhè nhẹ
Ngồi bên hiên viết lẹ những vần thơ
Nhớ Cố Hương, nửa trái đất xa mờ
Còn có những bạn, tật nguyền chiến hữu…

Bao nhiêu năm căm hờn như thác lũ
Dong ruổi hoài mà khối sầu mãi không tan
Đọc dòng thơ, nghe lời nhạc… chợt bàng hoàng
Ôi ! thương quá… chứa chan… đôi dòng lệ…

17: NỖI LÒNG CÙNG ANH CUNG THƯƠNG

Vivi
Nỗi lòng u uất trời quê mẹ
Anh phế binh Cung Thương nghẹn ngào
Nhỏ từng giọt máu trôi nhè nhẹ
Tràn cả Tây Âu sóng gió gào

Lời anh xin súng trừ gian ác
Trừ kẻ độc tài bán núi sông
Lòng tôi đứt đoạn, hồn tan nát
Vuốt nợ điêu linh gạt lệ hồng

Mấy chục năm qua nơi đất lạ
Tôi không súng ! Chỉ nấu tim son
Không trở cờ thay lòng đổi dạ
Luôn hướng về bờ cõi nước non

Nay anh xin gửi về súng đạn
Biết gửi gì hơn giọt máu đào
Để anh thêm sức lê đôi nạng
Chờ ngày trở lại vứt cờ sao !

nguồn: Email của Bang Do

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Thơ Văn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.