Gặp Chúa trong tâm hồn

…con luôn cần đến những trải nghiệm của chính mình chứ không phải chỉ nghe người khác nói…

Dòng sông lững lờ trôi. Những cánh bèo trôi dạt từng đám, lênh đênh. Nhìn dòng sông ta nghĩ đến dòng đời trôi chảy. Dòng sông cuộc đời cần lắm những thương yêu, cần lắm những dưỡng nuôi, bao bọc của mọi người. Đời ta lênh đênh trong nhọc nhằn vất vả hay êm ấm trong hạnh phúc? Có khúc sông êm đềm chảy, hiền lành cho ta soi bóng mỗi buổi hoàng hôn. Nhưng cũng có khúc sông chảy xiết, con nước dữ tợn, xoáy sâu và sẵn sàng nhận chìm những gì trôi qua nó. Dù ở khúc sông nào, ta cũng sẽ trải nghiệm những hương vị của tình người. Cách ta cảm nếm và đón nhận những hương vị khác nhau ấy trở thành những kinh nghiệm cho ta sống cuộc đời hạnh phúc.

Cũng như bao cuộc đời khác, cuộc đời của tông đồ Tôma cũng đã êm đềm trôi trong vị ngọt của tình yêu, là thành công, là tiếng thơm khi trở thành môn đệ của Thầy Giêsu, người Thầy mà bao tâm hồn luôn mong ngóng đợi chờ. Ông đã rất hạnh phúc khi theo Thầy. Ông cũng đã đặt trọn niềm tin tưởng nơi Thầy. Một niềm tin như những người môn đệ khác, đó là Thầy sẽ mang lại hạnh phúc, sẽ giải thoát dân tộc, là Đấng Mêsia mà ông và cả dân tộc mong đợi. Ba năm theo Thầy, cũng chia sẻ phút giây vinh quang khi Thầy được ca tụng, cũng chịu đói khát khi Thầy trò lỡ đường và chấp nhận trở thành vô gia cư.

Con sông cuộc đời bây giờ không còn là tháng ngày êm đềm nhưng chảy xiết với bao nguy hiểm cận kề. Bởi, Thầy tự nguyện đi vào chỗ chết, mặc cho anh cả Phêrô can ngăn, dĩ nhiên chính ông Tôma cũng không muốn phải đi vào con đường đầy nguy hiểm ấy. Ông bị vỡ mộng khi Thầy bị bắt, bị đóng đinh cách nhục nhã trên đồi Sọ. Thầy chết thật rồi, ông cũng rơi vào nỗi hoang mang, sợ hãi như các anh em khác. Rất có thể, đối tượng mà giới lãnh đạo Do Thái nhắm đến để tiêu diệt tiếp theo là một trong số các ông, có thể là từng người và cũng có thể là tất cả cùng một lúc. Có lẽ, chính nỗi sợ ấy đã khiến ông tách riêng ra chăng? Ông đã không ở với các anh em sau khi Thầy hiện ra. Tụ tập một chỗ thì nguy hiểm sẽ cao hơn hay nương tựa vào nhau sẽ an toàn hơn? Ông đã không có mặt khi Thầy hiện ra vì thế khi nghe các anh em khác báo tin vui “Chúng tôi đã được thấy Thầy”, ông không tin. Ông đòi phải được chạm đến Thầy, được thấy tận mắt chứ chỉ nghe nói thôi thì chưa đủ. “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20, 25). Chính ngay lúc này, lòng ông không có sự bình an của Thầy, không có niềm vui Chúa sống lại.

Tám ngày sau, các môn đệ tụ họp và ông cũng có mặt. Chúa Giêsu hiện ra chúc bình an cho các ông và Ngài tỏ lòng thương xót đến môn đệ Tôma. Chúa biết rõ điều ông đòi hỏi khi muốn xác thực Thầy đã sống lại thật nên vừa khi chúc bình an cho các môn đệ, Chúa đã nói với ông “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy, đừng cứng lòng nữa nhưng hãy tin” (Ga 20, 27). Ông sấp mình xuống mà tuyên xưng rằng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” (Ga 20, 28). Không cần phải chạm đến nữa vì chính mắt ông đã thấy và tai ông đã nghe Thầy nói đây. Bây giờ, không gì có thể lay chuyển niềm tin ông đặt trọn nơi Chúa. Bây giờ, lòng ông tràn ngập bình an vì chính thầy đang ở với ông. Tông đồ Tôma đã tuyên xưng Thầy là Con Thiên Chúa khi trải qua kinh nghiệm được Thầy yêu thương cách đặc biệt. Từ đây, các môn đệ đều vững lòng trông cậy Chúa và ra đi loan Tin Mừng bằng một niềm tin vững vàng và một con tim rực lửa yêu mến.

Lạy Chúa! Cuộc sống của con luôn cần đến những trải nghiệm của chính mình chứ không phải chỉ nghe người khác nói. Xin cho con mỗi ngày biết cùng với chị em gặp gỡ Chúa vì chính nơi cộng đoàn, con có được kinh nghiệm yêu thương. Xin cho con nhạy bén với sự hiện diện của Chúa, cảm nếm tình yêu của Chúa từ những điều bé nhỏ hằng ngày nơi chính tâm hồn con. Amen

Bông hồng nhỏ

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.