Niềm Vui Tin Mừng Đánh Thức Thế Giới

…cuộc sống của các tín hữu phải là cuộc sống vui mừng và hy vọng, vì niềm tin vào một Thiên Chúa Hằng Sống. Cuộc sống ấy giới thiệu cho nhân loại một Thiên Chúa Hằng Sống, chứ không thể và không bao giờ có thể giới thiệu một Thiên Chúa đã chết rồi hay một Thiên Chúa hằng chết…

SỐNG SỰ SỐNG CỦA THIÊN CHÚA HẰNG SỐNG

Chúng ta rất vui mừng vì đang có những con người bước ra khỏi lòng mình, bước ra khỏi cái tháp ngà sang trọng của mình ở trên cao kia, rồi bước xuống cuộc đời cùng thấp với đầy dẫy những sầu thương bất hạnh, và bước đến tận nơi thâm sơn cùng cốc mọi ngõ ngách cuộc đời, để chạm đôi tay của Thiên Chúa vào thương tích của nhân loại, để tỏ bày lòng yêu của Thiên Chúa đối với con người và cuộc đời hôm nay.

Chúng ta rất vui mừng vì đang có những con người dày công nghiên cứu, dài ngày suy tư nghiền ngẫm, tốn hao công sức cho những luận án, những loạt bài thần học, những cuốn sách giá trị , và hùng hồn thuyết giảng cho thế giới về Thiên Chúa, về niềm vui quý giá của Tin Mừng.

Chúng ta vui mừng vì tất cả các tín hữu có ý thức, có trăn trở, và có thực thi sứ mệnh truyền giáo của mình, sứ mệnh loan báo tin mừng của mình trong cuộc sống trần gian này.

Nhưng, không ai cho điều mình không có. Vì thế, thiết tưởng có đi đến đâu, có nói gì, có làm gì, đi nữa, thì trước tiên, con người truyền giáo phải là con người có đạo, có xác tín rõ rệt con đường mình đi; con người  loan báo tin mừng phải là người có Tin Mừng, phải là người sống hân hoan vui mừng. Ai tin đươc Tin Mừng khi người loan báo Tin Mừng lại là người đang trầm luân trong buốn bã, chán nản thất vọng u sầu, nhất là đang trầm luân trong tình trạng u uất bất mãn, bất ý, chống đối những con người trong Hội Thánh Chúa…Như thế là phản tác dụng truyền giáo, phản ý nghĩa loan báo Tin Mừng, phản Tin Mừng.

Mỗi tín hữu cần xác tín vững chắc về Thiên Chúa, cần xác tín mình hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa, cần xác tín mình đang sống sự sống của Thiên Chúa,  trước khi nói về Thiên Chúa, Loan báo về Thiên Chúa.

Vâng, Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ, tin tưởng, cầu khấn, ca tụng, mến yêu là một Thiên Chúa Hằng Sống. Thiên Chúa có sự sống, có sức sống, có sự sống dồi dào, sống dồi dào, sống đến vĩnh cửu, hằng sống. Người là Thiên Chúa của bình an, Thiên Chúa của hy vọng, Thiên Chúa của vui mừng hạnh phúc. Nơi Thiên Chúa không có thiểu não, buồn bã, bi lụy, chán đời, thất vọng, vô vọng, và đặc biệt là không hề có sự chết.

Bởi vậy, nếu gọi những người tin vào Thiên Chúa là tín hữu, thì không có một tín hữu buồn bã, càng không có một nữ tu hay ông thày dòng buồn bã, càng không thể có một linh mục buồn bã… vì, buồn bã là thuộc tính của ma quỷ, là bạn hữu của ma quỷ, thế lực chống lại Thiên Chúa, buồn bã là không có niềm tin vào Thiên Chúa, buồn bã thì ai dám gọi là tín hữu.

Hội Thánh Công Giáo luôn luôn là một Hội Thánh vui mừng và hy vọng, Hội Thánh của những người vui mừng và hy vọng, Hội Thánh mang lại vui mừng và hy vọng cho thế giới cho nhân loại. Thành phần nào trong Hội Thánh không vui mừng và hy vọng, thì lấy vui mừng và hy vọng ở đâu mà mang lại cho tha nhân, cho thế giới, đồng nghĩa với việc thành phần ấy đi ngược lại với ý muốn của Hội Thánh, đi ngược lại với ý muốn của Thiên Chúa khi thiết lập Hội Thánh.

Vì thế, cuộc sống của các tín hữu phải là cuộc sống vui mừng và hy vọng, vì niềm tin vào một Thiên Chúa Hằng Sống. Cuộc sống ấy giới thiệu cho nhân loại một Thiên Chúa Hằng Sống, chứ không thể và không bao giờ có thể giới thiệu một Thiên Chúa đã chết rồi hay một Thiên Chúa hằng chết. Điều đáng tiếc là, hai ngàn năm qua, đã có biết bao người mang danh là tín hữu của Thiên Chúa, mà lại giới thiệu một Thiên Chúa buồn bã, thảm sầu, bất an, vô vọng, qua cách sống của mình, nên xảy ra chuyện “chúng tôi khát khao vui mừng bình an và hạnh phúc” nhưng “ai dám tin Thiên Chúa buồn bã của các anh”.

Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô rất chí lý khi nói lên 5 điều mong đợi nơi các người sống đời thánh hiến, mà 2 trong số đó là sống vui và đánh thức thế giới. Thiết nghĩ, hai điều mong đợi này là niềm mong đợi nơi tất cả mọi tín hữu, và cách riêng, nơi những người sống đời thánh hiến Đó là hai niềm mong đợi thiết thực, đáng suy nghĩ trong ngày truyền giáo năm nay. Sống hân hoan vui mừng chính là sống sự sống của Thiên Chúa. Sống hân hoan vui mừng chính là làm chứng cho một Thiên Chúa hằng sống. Sống hân hoan vui mừng và hy vọng là đánh thức thế giới đang u sầu, buồn bã thất vọng.

CHỨNG NHÂN CHO TIN MỪNG: SỒNG VUI GIỮA NHỮNG NGƯỜI BUỒN

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì cắm đầu chúi cổ vào niềm vui rẻ tiền, niềm vui của thân xác, niềm vui dẫn đến sự chết ngàn thu, thì ngược lại, người tín hữu Chúa Ki-tô được diễm phúc đang say sưa, đang ngây ngất trong niềm vui của sự sống, là chính Thiên Chúa hằng sống.

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì tìm cho được và hưởng cho tận tàn những niềm vui vội vàng chóng vánh, thì người tín hữu thưởng nếm hương vị của niềm vui vĩnh cửu, thiên thu, niềm vui thánh thiện của Thiên Chúa chí thánh, chí thiện.

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì cứ còn những khát khao bất chính cho đến mãn đời mà chưa hề được thỏa mãn, thì người tín hữu lại sống hân hoan vui mừng vì những khao khát công chính, thiện hảo cùng Đức Giê-su và trong Đức Giê-su, đã được mãn nguyện ngay hôm nay, trên trần gian này.

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì xem những bất hạnh, đau khổ, bệnh tật, nghèo đói, và cả sự chết nữa trong cuộc đời này là những thứ dẫn con người tới ngõ cụt bi đát, tới cõi tàn tận hư không, thì người tín hữu lại hân hoan vui mừng nhận ra trong những điều tưởng như là bi đát ấy, lại là hồng ân lớn lao mà Thiên Chúa ban để được cứu rỗi, để được một chỗ trong lòng Thiên Chúa, để được một mai hậu vững bền hạnh phúc trong cõi sống muôn đời.

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì ước ao bao nhiêu chuyện được, mà chẳng được, còn người tín hữu thì lại ước ao bao nhiêu chuyện mất, thì lại được vô cùng được, bao la được. Kẻ muốn được phục vụ từ đằng chân tới đằng đầu, được phục vụ tới tận mồm tận răng, mà không hề cảm thấy mình hạnh phúc, còn người tín hữu thì đành mất mình đi, cúi mình xuống phục vụ kẻ khác với lòng yêu thương, thì lại được hân hoan vui mừng vì cuộc sống mình bao la ý nghĩa, vĩ đại ý nghĩa…

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì thất bại trong đời, mất chức quyền, mất địa vị, mất tài sản, mất uy tín, mất danh dự, mất tất cả, thì người tín hữu lại hân hoan vui mừng vì cuộc sống mình đã sống theo phong cách Đức Giê-su, là đã tự đánh mất tất cả rồi, nên không còn gì để mất. Và khi không còn gì để mất, thì cũng không có gì phải tiếc nuối, đau buồn, bi lụy, mà chỉ còn toàn là thanh thản, an nhàn với niềm vui, bởi họ biết mình còn lại một điều huyền nhiệm quý giá mà không ai có được: đó là còn lại một Đức Giê-su, sở hữu một Đức Giê-su trắng tay khiêm nhượng, mình trần, thân trụi, tất cả vì yêu.

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì những gánh nặng trong cuộc đời, gánh trách nhiệm xã hội, giáo hội, gia đình, gánh oan sai, gánh bức bách, khủng bố, gánh tỵ hiềm ghen ghét, gánh hận thù vô cớ, gánh sự dữ không mong, gánh nợ nần sỉ nhục… thì người tín hữu, cũng ngần ấy gánh nặng, lại phơi phới mùa xuân thong dong thanh thản như không có chuyện gì, bởi có gánh đâu mà nặng, chỉ làm vai phụ cho Chúa mà thôi. Ký thác cả đường đời này cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người ra tay, người kê vai mà gánh tất. Chúa đã vác phần nặng, còn người tín hữu chỉ phần nhẹ tưng thôi mà.

Bao nhiêu con người đang buồn bã vì yêu theo cách yêu của loài người, tình yêu vị kỷ, tình yêu trục lợi, tình yêu thỏa mãn những đam mê, thì người tín hữu lại hân hoan vui mừng và say mê cái loại “yêu không giống ai’ theo cách yêu của Đức Giê-su, yêu và chết cho người mình yêu được hạnh phúc.

Chính cách sống hân hoan vui mừng lội ngược dòng đời của những tín hữu, là cách sống anh dũng làm chứng cho một Thiên Chúa hằng sống, Thiên Chúa có sự sống dồi dào, sống tràn trề niềm vui, an bình và hy vọng, sống vĩnh cửu.

SỐNG VUI TƯƠI THEO TIN MỪNG, LÀ ĐÁNH THỨC THẾ GIỚI

Con người trong thế giới hôm nay đang đắm chìm trong cơn mê muội vật chất trần gian, và thoảng hoặc bừng ngộ như ánh sao vừa le lói lên đã vội vàng vụt tắt. Con người mụ mị về Thiên Chúa, mụ mị về sự sống thần linh, mụ mị về hạnh phúc siêu nhiên, bởi vì lòng trí con người đang bị tử thần Sa-tan giam hãm trong lô cốt ích kỷ, bỏ tù trong nhà tù kiêu căng, khống chế trong chiếc quan tài tri thức không có Thiên Chúa.

Người tín hữu, nhờ sức mạnh chiến thắng của Đức Giê-su Ki-tô hiền lành và khiêm nhượng, đã khai mở một lối đi, một con đường sống, một cách sống tự do trong thần khí, thiện hảo trong chân lý, và được tháp nhập vào cuộc sống “vui tươi, an bình, hạnh phúc” của Thiên Chúa.

Chính cuộc sống “vui tươi, an bình, hạnh phúc” theo Tin Mừng ấy, là lời cảnh tỉnh, là sự đánh thức thế giới mê muội mụ mị kia, và là lời giới thiệu cho thế giới về một Đức Khôn Ngoan có được nhờ lòng khiêm nhượng thẳm sâu của loài thụ tạo trước Đấng Vô Hình, Hằng Có, Hằng Sống. Cuộc sống ấy là của ngôn sứ không nói bằng lời, mà nói bằng cả một cuộc đời.

Chính cuộc sống “vui tươi, an bình, hạnh phúc” theo Tin Mừng ấy, là lời mời gọi một nhân loại tưởng mình là tự do kia, hãy mau mau kíp kíp thoát khỏi cái tự do làm nô lệ của Sa-tan, và hãy khẩn cấp trở về với nguồn tự do đích thực, là tự do của Thiên Chúa tự do, tự do của Thánh Thần chân lý, tự do mà Thiên Chúa ban cho mỗi con người luôn có lòng hướng về cái Chân, Thiện, Mỹ.

Chính cuộc sống “vui tươi, an bình, hạnh phúc” theo Tin Mừng ấy, là động lực thôi thúc, là nguồn khích lệ lớn lao, là đỡ nâng cần thiết cho những con người buồn bã tìm được vui mừng trong Thiên Chúa, qua Đức Giê-su Ki-tô, qua Tin Mừng của Nước Trời. 

Ai chưa sống Tin Mừng bằng cách sống hân hoan vui mừng giữa những con người buồn bã, thì cũng chưa nói được là làm chứng cho Đức Tin của mình. Và phải còn hãy cảnh giác trước những cám dỗ nghiêng chiều về phía thất vọng buồn bã, bỏ ngũ, và chống lại niềm tin chân chính của mình.

Người sống vui tươi an bình hạnh phúc là người đã thấu đáo và làm sáng lên giá trị đích thực của Giáo Hội Chúa Ki-tô giữa lòng nhân loại. Đức Thánh Cha Phan-xi-cô đã nói với các Phong trào giáo hội vào lễ Vọng lễ Chúa Hiện xuống ngày 18 tháng 5 năm 2013: “Giá trị căn bản của Giáo hội nằm ở chỗ sống Tin mừng và làm chứng cho đức tin. Giáo hội là muối của đất, là ánh sáng của đời, Giáo hội được kêu gọi làm cho men của Vương quốc Thiên Chúa hiện diện trong xã hội, và Giáo hội thực hiện ơn gọi này tiên vàn bằng sự chứng tá, chứng tá của tình yêu huynh đệ, của tình liên đới, của sự chia sẻ”.

Ước gì, sống vui tươi theo Tin Mừng là lý tưởng mà người tín hữu sẽ đạt được, để còn thực hiện một lý tưởng vươn tới: đó là sống trước cuộc sống phục sinh ngay trong cuộc sống trần thế này.

PM. Cao Huy Hoàng

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.