Satan dụ dỗ linh hồn như thế nào, và làm sao để giữ mình được bảo vệ ?

…Có lẽ nhiều người muốn gặp một nhà trừ quỷ để họ có thể biết thêm về quỷ…

Hắn làm cho những điều đối nghịch lại với Thiên Chúa có vẻ như tốt lành và vô hại.

“Trò lừa bịp lớn nhất của quỷ là làm cho chúng ta nghĩ rằng hắn không tồn tại”. Những lời này không được viết bởi một nhà thần học, hay bởi một vị thánh: chúng được nhà thơ người Pháp Charles Baudelaire viết. Satan rất âm thầm nhưng hiện hữu tích cực giống như một căn bệnh ung thư không dò tìm được, theo một cách rất xảo quyệt và không thể nhận biết, làm hư hát một thân thể và chiếm vị trí ngày càng nhiều trong các cơ qua sự di căn chết người.

Cha Paolo Morocutti biết rất rõ tất cả những điều này. Cha là một nhà trừ quỷ của Giáo phận Palestrina, một trong những giáo phận vùng ngoại ô của Roma. Cha cũng là một thành viên của AIE (Hiệp hội các nhà trừ quỷ quốc tế, từ viết tắt của tiếng Ý), và là người giảng dạy nhiều khóa học cho các nhà trừ quỷ.

Có lẽ nhiều người muốn gặp một nhà trừ quỷ để họ có thể biết thêm về quỷ. Dưới đây là một số những gì chúng tôi biết được khi chúng tôi ngồi nói chuyện với cha Morocutti.

Một số nhà thần học có ý kiến cho rằng những lần trừ quỷ trong kinh thánh — gồm cả những lần được thực hiện bởi Chúa Giê-su — chỉ đơn giản là sự chữa lành những chứng bệnh mà lúc đó bị coi là do ảnh hưởng của các tà thần. Cha nghĩ sao về vấn đề này?

Thật ra, vấn đề này đã được giải quyết rất lâu trước đây. Trên tất cả, đó là vấn đề của sự trung thực của trí tuệ. Những chú giải kinh thánh thận trọng, và thần học nghiêm túc, nhận ra sự khác biệt rất rõ ràng trong các Tin mừng giữa cách Đức Ki-tô tiếp xúc với những người bệnh và cách Ngài đối phó với những người bị quỷ nhập. Ngài dùng hai cách tiếp cận hoàn toàn khác nhau.

Giáo lý Giáo hội Công giáo có một giáo huấn rất rõ ràng về chủ đề này, và không một người Công giáo tốt lành nào có thể gạt nó sang một bên. Cuối cùng, tôi muốn nói đến lời dạy của các thánh, những người có cuộc sống của họ kết hiệp với Đức Ki-tô, sống trong Giáo hội, đã không làm gì khác ngoài việc khẳng định Quyền giáo huấn rất rõ ràng và dứt khoát.

Một số người muốn chấm dứt thừa tác vụ của những nhà trừ quỷ, vì họ cho rằng nó là sự tiếm quyền của các nhà tâm lý học. Cha trả lời cho điều này như thế nào?

Tôi dạy Tâm lý học Tổng quát tại Phân khoa Y học và Giải phẫu của trường Đại học Công giáo Thánh Tâm, và tôi hiểu rất rõ sự khác biệt giữa hai môn học. Theo môn nhân loại học Ki-tô giáo, con người luôn luôn và ở khắp mọi nơi đều được hiểu theo một quan điểm toàn diện và hiệp nhất. Thực ra, hai môn học này không đối nghịch nhau, hơn thế nữa, chúng có sự liên kết rất gần. Một người bị bấn loạn về tinh thần hầu như luôn cần có sự hỗ trợ của một người đủ trình độ để có thể giải thích rõ tình huống và tiến bước một cách bình an. Khi tinh thần chịu sự tác động, thân xác cũng chịu sự tác động, và ngược lại. Vấn đề phát sinh ra khi tâm lý, đặc biệt trong phương pháp tâm lý trị liệu, xây dựng tính thuyết phục trên những khái niệm nhân loại học không chắc chắn, hay trên những khái niệm xa cách với nhân bản luận Ki-tô giáo; trong trường hợp đó, rất nguy hiểm — hay ở mức nhẹ nhất, là không phù hợp — sự lưỡng phân nảy sinh.

Đâu là những tiêu chuẩn để phân biệt rõ những trường hợp thuộc tâm lý và những trường hợp tuộc tâm linh?

Sự khôn ngoan của Giáo hội, được phát triển qua hàng ngàn năm qua sự hướng dẫn của các sách phụng vụ — cùng với nhiều điều khác, xây dựng nên một phần thuộc Quyền giáo huấn cho chúng ta là người Công giáo — đặt ra một tiến trình qua đó một linh mục thực hiện việc trừ quỷ có thể phân biệt ra được công việc và sự hiện hữu của một tà thần. Tôi rất cần phải nói thêm rằng, trong phần cuối cùng của nghi thức, nhà trừ quỷ được khuyên phải dùng đến khoa học tâm lý và y khoa để nhận biết rõ hơn. Ngoài ra, nghi thức còn cho thấy như là những tiêu chuẩn để nhận biết: nói những ngôn ngữ lạ, biết hoặc tiết lộ những điều thầm kín, và thể hiện sức mạnh không hợp với độ tuổi và tình trạng tự nhiên của người đó. Đây chưa phải là những tiêu chuẩn tuyệt đối; chúng là những dấu hiệu mà, nếu được nhận dạng trong một bức tranh tổng khi chú ý đến những chi tiết, có thể giúp nhà trừ quỷ rất nhiều để nhận ra được. Cần phải dành rất nhiều thời gian lắng nghe người đó và làm một phân tích thật kỹ lưỡng hành vi và thói quen cuộc sống của người đó. Quan trọng phải tập trung nhiều đến đời sống đạo đức của người đó hơn là những dấu hiệu, mặc dù các dấu hiệu vẫn luôn có thể hữu ích rất lớn.

Đâu là những kênh chính qua đó việc quỷ ám và quỷ nhập có thể xảy ra?

Chắc chắn kênh chính là tội — đặc biệt, tình trạng tội nặng, cố tình sống như vậy và không ăn năn đền tội: tình trạng này nói chung đang phơi bày linh hồn cho hoạt động của tà thần.

Nói gọn lại, những kênh đặc biệt cho hoạt động của tà thần là: thần bí giáo, pháp thuật, ít nhiều có ý thức theo sau những tư tưởng triết học trong các tín ngưỡng đông phương, hoặc trong bất kỳ trường hợp nào, không phù hợp với một quan điểm nhân loại học Ki-tô giáo, và cuối cùng là việc tham gia vào một nhóm Satan công khai.

Thường thường, những hoạt động này được che giấu đàng sau các hệ tư tưởng có vẻ không độc hại; chúng ta phải cẩn thận. Satan cám dỗ chúng ta bằng những cái đẹp giả tạo, làm cho những điều nghịch lại với Thiên Chúa dường như là tốt đẹp và vô hại.

Tuy nhiên, trọng tâm của tiến trình nhận biết luôn luôn là hành động đạo đức của một người. Nếu một người hành động với sự chính trực đạo đức và vẫn giữ mình trong tình trạng ơn sủng, tìm kiếm sự thật, người đó khó có thể là đối tượng cho hoạt động ngoại thường của tà thần — hắn trong bất kỳ trường hợp nào, vẫn tiếp tục hoạt động theo cách bình thường của hắn. Rõ ràng, đời sống của một số vị thánh là ngoại lệ; trong một số trường hợp, được sự cho phép của Thiên Chúa, các ngài thậm chí phải trải qua cuộc chiến đấu với tà thần rất ác liệt.

Cha học được những điểm tích cực gì từ việc thi hành thừa tác vụ này, mà cha có thể để lại cho chúng tôi một bài học và một lời khuyên cho các độc giả?

Tình yêu của Chúa Giê-su Ki-tô dành cho linh hồn chúng ta là điều vô cùng hệ trọng, linh hồn chúng ta phải được bảo vệ luôn trong tình trạng được ơn sủng như là món quà đẹp nhất và siêu phàm nhất mà Thiên Chúa tặng ban cho chúng ta. Ngày nay, ý thức về tội đang bị phai nhạt ngày càng nhiều, do sự hiểu sai về lòng thương xót. Trong thừa tác vụ này, tôi mới hiểu rõ được rằng mừng kính và tôn thờ Thánh Thể, thường xuyên đến với Bí tích Hòa giải, và tình yêu của đạo làm con đối với Mẹ Maria Rất Thánh, là một phương cách đáng tin cậy nhất để luôn bước đi trong ơn sủng và chân lý và luôn tận hưởng được sự hiện diện ngọt ngào của Chúa Giê-su trong linh hồn của chúng ta.

Bài này được đăng đầu tiên trên phiên bản Aleteia tiếng Ý; toàn văn phỏng vấn với Cha Paolo Morocutti ở đây (tiếng Ý).

Nguồn: aleteia

Chuyển ngữ: TRI KHOAN

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.