Tôi xin chọn Người (kỳ 37): Sứ Vụ Lên Đường

… loan báo Tin Mừng Phục Sinh không còn là một điều mà các môn đệ muốn làm hay không tuỳ thích, nhưng là một sứ mạng, một bổn phận bắt buộc cho tất cả những ai muốn xưng mình là Kitô hữu…

Các bạn thân mến

Khi Đức Giêsu chọn gọi các môn đệ, Ngài không muốn các ông chỉ quanh quẩn mãi bên Thầy hay tụ tập đông đúc vậy cho vui. Ngài gọi và huấn luyện họ chuẩn bị cho sứ vụ. Thời gian Đức Giêsu còn tại thế, Người cũng đã không ít lần sai phái họ ra đi đến các cánh đồng sứ mạng. Tuy nhiên những lần sai đi như thế chỉ là cuộc thực nghiệm hay huấn luyện cho quen việc mà thôi. Nhưng điều đó cũng cho thấy ít nhiều đích nhắm huấn luyện các môn đệ của Đức Giêsu được nhìn dưới lăng kính của sứ vụ. Vì sứ mạng họ được chọn gọi đến ở với Người để được Người sai đi. Vì thế, trước khi về trời Ngài cũn đã căn dặn các môn đệ hãy đi khắp cùng bờ cõi trái đất để làm cho muôn dân trở nên con cái Thiên Chúa, hãy làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, đồng thời dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Người đã truyền dạy cho các ông.

Maria Mađalêna đã là người đầu tiên loan báo cho hai môn đệ Phêrô và Gioan về sự kiện ngôi mộ trống, dấu chỉ của Đấng Phục Sinh. Rồi tám ngày sau, tại nhà các môn đệ ở, trong lần hiện ra với các tông đồ có cả Tôma, chính Đấng Phục Sinh đã truyền cho các tông đồ “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Sau đó, Đấng Phục Sinh đã hiện đến với các tông đồ khi đó đang tụ họp cùng với hai môn đệ vừa từ làng Emmaus trở về. Và cả lần này, Đấng Phục Sinh cũng giao cho các ông sứ mạng “nhân danh Người rao giảng sự thống hối… bắt đầu từ Giêrusalem”. Ngài còn nhấn mạnh: “Còn các con, các con sẽ là chứng nhân về những điều ấy”. Có lúc Đức Kitô, Vị Mục Tử nhân lành cũng đã ngỏ lời với các môn đệ: “Ta còn những chiên khác không thuộc đàn này; cả những chiên đó Ta cũng phải mang về đàn” (Ga 10, 16a). Lần khác, chính Đức Kitô xác định rõ với các môn đệ “Chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi, và mang lại hoa trái” .Trước khi chấm dứt giai đoạn hiện diện hữu hình của mình với các môn đệ, một lần nữa, Đấng Phục Sinh đã giao cho các tông đồ sứ mạng: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật”.

Như thế, loan báo Tin Mừng Phục Sinh không còn là một điều mà các môn đệ muốn làm hay không tuỳ thích, nhưng là một sứ mạng, một bổn phận bắt buộc cho tất cả những ai muốn xưng mình là kitô hữu. Chúa lên trời, không phải là Ngài không còn hiện diện với con người nữa, nhưng là hiện diện với một cách thức mới, hiệu quả hơn. Lịch sử Giáo Hội bước sang một giai đoạn mới, giai đoạn mở ra cho muôn dân. Tin mừng Phục Sinh chẳng thể được giữ riêng cho các môn đệ và những ai tin Chúa nhưng phải được loan báo đến tận cùng bờ cõi trái đất.

Các bạn thân mến

Chúa lên trời, Ngài không trực tiếp hoạt động nữa nhưng trao cho các tông đồ và từng người chúng ta sứ mạng loan báo Nước Trời cho muôn dân. Tuy nhiên, nhiều người trong chúng ta đã quên mất đi sứ mạng cao cả của việc loan báo Tin Mừng mà Chúa đã trao phó. Ta thường nghĩ đó là nghĩa vụ và bổn phận của những người đi tu nên ta vẫn vô tư và dửng dung. Lời sai phái lên đường của Chúa không biệt phái cho bất kỳ ai nhưng là dành cho tất cả mọi người. Các bạn cũng đừng lầm tưởng phải rời bỏ gia đình và quê hương để đến những nơi xa xôi hẻo lánh và nguy hiểm thì đó mới là loan báo Tin Mừng. Nhưng Chúa muốn mượn đôi tay, đôi chân, và cả con tim của chúng ta để thông truyền Tin Mừng đó cho mọi người ngay trong chính môi trường chúng ta đang sống.

Chúng ta đã được nhận lãnh phép rửa tội nghĩa là đã được tái sinh trong Thánh Thần. Sức sống mới của Chúa Thánh Thần không cho phép ta ù lì, ươn hèn hay thụ động nhưng phải can đảm loan báo và làm chứng cho Chúa giữa trần gian. Bao lâu vẫn còn đó những người chưa biết Chúa là bấy lâu lời sai phái lên đường ngày xưa của Đức Giêsu còn mãi vọng vang. Lên đường loan báo Tin Mừng của Chúa không có nghĩa là phải làm cho các tín hữu thuộc các tín ngưỡng và tôn giáo khác phải ăn năn trở lại. Cũng chẳng phải nỗ lực dùng sức mạnh để bó buộc người khác tin theo mình. Nhưng chỉ cần làm cho cuộc sống mình rực sáng lên một niềm vui, bình an và hy vọng của Chúa Phục Sinh. Hy vọng của chúng ta vào Chúa không phải là một sự trông cậy viễn vông, nhưng dựa vào chính lời hứa của Đấng Phục Sinh trước lúc về trời, bao lâu ta đi loan báo Tin Mừng của Chúa,  bấy lâu có Chúa cùng hoạt động với ta, và củng cố lời giảng dạy của ta bằng những phép lạ kèm theo. Ta có thể chu toàn sứ mạng thông truyền Tin Mừng bằng chính đời sống công chính, yêu thương, nhường nhịn, tha thứ, và một tấm lòng mở rộng sẵn sàng cảm thông của chúng ta. Chính đời sống đó sẽ là một dấu lạ cho mọi người nhận ra rằng có một Thiên Chúa đang ở với ta. Nhờ sức mạnh của Thánh Thể nâng đỡ, từng người chúng ta sẽ trở thành một lời chứng hùng hồn cho Tin Mừng yêu thương và hy vọng của Đấng Phục Sinh, để ngày sau tất cả cùng được về trời với Chúa.

Jos. Nguyễn Huy Mai

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.