Đôi Mắt

Đôi mắt kiếp nhân gian
Vẫn hoen lệ ngày đêm
Tự khóc thương số phận
Bọt bèo và gian nan

Đôi mắt kiếp con người
Đôi khi cũng biết cười
Khi niềm vui rạng rỡ
Đẹp như đóa hoa tươi

Đôi mắt kiếp phàm nhân
Đôi khi cũng phân phân
Rưng rưng nỗi lo sợ
Nhìn vào khoảng xa xăm

Đôi mắt kiếp nhân sinh
Đôi khi chợt bất bình
Lóe sáng tia tức giận
Nhìn vào thấy thất kinh

Đôi mắt kiếp nhân trần
Rất xa và rất gần
Dễ thương và đáng ghét
Phản ánh nét tâm hồn

Đôi mắt dùng để nhìn
Sâu thẳm một niềm tin
Đôi khi cần phải nói
Đôi khi phải lặng im.

VIỄN ĐÔNG

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Thơ Văn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.