Mùa xuân bên kia bờ khát vọng

Dù ta không làm được việc lớn để thay đổi bộ mặt xã hội, nhưng ta có thể làm được việc nhỏ. Từ việc nhỏ ta làm cũng có khả năng tác động việc lớn. Dù không đủ sức làm một cơn sóng thần chấn động mặt hồ, nhưng với một giọt nước nho nhỏ, cùng nhau, ta vẫn có thể làm mặt hồ chuyển động. Hãy góp nhặt mọi ươm mơ từ nhau. Hãy để vòng tay nối với vòng tay, ước mơ nối với mơ ước. Đêm cuộc đời có còn dày đặc đi nữa nhưng trong ta, trong vòng tay đan chặt, nhất định sẽ vạch thấy ánh mặt trời, nhất định sẽ tìm thấy mùa xuân bên kia bờ khát vọng…

*

Người phu quét lá bên đường
quét cả gió nồm
quét cả mùa đông… (TCS)

Cuộc đời có bao giờ dừng lại trên những than van? Bao năm bụi mờ, gió bạt và cuộc sống vẫn lạnh lùng trôi. Những lang thang đã bước, xót xa đã viết thành văn, đớn đau đã kể thành lời. Và trở thành những âm vang đơn điệu buồn tẻ. 

Trong dòng trôi chảy đó, vẫn có những người đang lầm lũi quét lá vàng khô dưới bầu trời xám đen ảm đạm. Chung quanh lá vẫn rơi. Những nhịp chỗi vẫn đều đều quét. Yên lặng. Kiên nhẫn. Chịu đựng. Chung quanh lá rơi càng lúc càng nhiều hơn. Ở bên kia con đường có những bóng đen đang ngồi bên trong khung cửa ấm, vô cảm nhìn ra. Vỉa hè tối, lố nhố những người co ro ngủ cùng với lá. Kẻ ngoảnh mặt. Người nhìn ra. Thi thoảng một vài kẻ băng qua đường âm thầm nhập cuộc với người phu quét lá.

Một sớm mai, bầu trời ảm đảm và nhiều mây đen chợt biến mất, nhường chỗ cho nắng xuân quang đãng. Hai bên đường rộn ràng cỏ xanh, hoa bướm. Những chiếc lá vàng đã không còn nữa. Biến mất. Và chồi xanh sống dậy. Tưởng như một phép lạ. Tưởng như một bình thường. 

Những người ngồi trong khung cửa ấm, những người co ro vỉa hè mùa mây xám cũ, bây giờ, đang ngã mình phơi nắng dưới bầu trời trong xanh. Đêm trước, họ đã băng qua đường. 

người phu thôi quét bên đường 

quét chỗ em nằm quét cả mùa xuân… (TCS) 

Không nhìn thấy đâu những người quét lá năm xưa. Họ đã tỏa ra khắp bốn phương trời. Theo sau là những em bé tung tăng miệng cười. Những chiếc chỗi trên tay đã được thay thế bằng những cái búa cái đinh. Và những ngôi nhà mới mọc. 

Còn lại nơi góc công viên là mãnh giấy bạc màu cắm vào thân cây từ mùa mây xám ảm đảm năm trước: 

Dù ta không làm được việc lớn để thay đổi bộ mặt xã hội, nhưng ta có thể làm được việc nhỏ. 

Từ việc nhỏ ta làm cũng có khả năng tác động việc lớn. Dù không đủ sức làm một cơn sóng thần chấn động mặt hồ, nhưng với một giọt nước nho nhỏ, cùng nhau, ta vẫn có thể làm mặt hồ chuyển động. 

Hãy góp nhặt mọi ước mơ từ nhau. 

Hãy để vòng tay nối với vòng tay, ước mơ nối với mơ ước. 

Đêm cuộc đời có còn dày đặc đi nữa nhưng trong ta, trong vòng tay đan chặt, nhất định sẽ vạch thấy ánh mặt trời, nhất định sẽ tìm thấy mùa xuân bên kia bờ khát vọng. 

Vũ Đông Hà

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Bình luận. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.