thời gian là vết thương / tìm tôi để chảy máu

ta chẳng thể chia đôi,

chính ở chốn tận cùng:
– nơi khởi đầu cái mới.
ta chẳng thể chia đôi:
– những gì một cõi-giới.

cảm ơn người cho tôi:
– một cuối đời an lạc.

***

thời gian là vết thương / tìm tôi để chảy máu

một người hỏi bức tường:
– nhớ gì sau đổ, vỡ?
một người hỏi dòng sông:
– xót xa mùa nước, lũ?

bức tường nói: cảm ơn!!!
trần gian là khoảng trống.
dòng sông trả lời: không!
biển khơi hoài dậy sóng.

chúng ta là đám đông,
sống trong hình nộm, mới.
thời gian là vết thương,
tìm tôi để chảy máu.

đằng sau, mỗi sớm mai,
mặt trời riêng, vẫn mọc.
đằng sau, những nụ cười,
chói chang nghìn thất lạc.

Du Tử Lê

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Thơ Văn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.