Chủ Quan, Phiến Diện

Sống trong một thế giới đầy màu sắc và ánh sáng thì ai cũng lo đề phòng chứng tật mù loà. Ai lại không xót thương chắc ẩn. Mắc phải mù lòa, con người cảm thấy như mất nửa cuộc đời. Không những mất niềm vui do cái nhìn mang lại, họ còn chịu bao nhiêu thiệt thòi khi không cảm nhận được những sự việc xảy ra chung quanh.

Lời Chúa: Lc 7, 31 -35

(31) Vậy tôi phải ví người thế hệ này với ai? Họ giống ai? (32) Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói: “Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không khóc than”. (33) Thật vậy, ông Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo: “Ông ta bị quỷ ám”. (34) Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: “Ðây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi”. (35) Nhưng Ðức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho”.

Suy Niệm:

Lúc 11 tuổi, đứa bé thường bảo rằng: “Cha mẹ của tôi rất vĩ đại. Không có gì mà cha mẹ của tôi không biết. Không có gì mà họ không làm được.

Lên 16 tuổi nó nói: “Cha mẹ của tôi không vĩ đại như tôi tưởng, không phải cái gì họ cũng biết hoặc cũng có thể làm”.

Ba năm sau, nghĩa là khi lên 19 tuổi, học Đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi thường cho rằng họ đúng, kỳ thực, kiến thức của họ so với kiến thức của tôi thì thua kém xa”.

Sau khi lập gia đình, nó được 24 tùổỉ, tốt nghiệp đại học, nó phát biểu: “Cha mẹ tôi không hiểu tuổi trẻ; thanh niên thì tiến bộ, còn họ lại bảo thủ

Năm 30 tuổi, có con cái, nó khám phá ra chân lý sau: “Ở nhiều sự việc, cha mẹ thường có lý!”

Đến lúc nó được 50 tuổi, khi cha mẹ nó đều đã qua đời, nó không cầm được lòng và tuyên bố: “Cha mẹ tôi đúng là những nhân vật tuyệt vời! Họ có đầu óc rất minh mẫn, xử sự rất hợp lýt hợp thời. Cha mẹ ơi, cha mẹ là các vị thần!”.

Quả thật, đứa con chỉ cảm nhận thật sự tình thương của cha mẹ là khi nó đã già. Lý do là đứa con chỉ nhìn vấn đề một cách chủ quan, phiến điện theo từng giai đoạn riêng rẽ mà chang hiểu toàn thể cuộc đời cha mẹ là tình thương.

Sống trong một thế giới đầy màu sắc và ánh sáng thì ai cũng lo đề phòng chứng tật mù loà. Ai lại không xót thương chắc ẩn. Mắc phải mù lòa, con người cảm thấy như mất nửa cuộc đời. Không những mất niềm vui do cái nhìn mang lại, họ còn chịu bao nhiêu thiệt thòi khi không cảm nhận được những sự việc xảy ra chung quanh.

Tuy nhiên, bệnh mù loà vẫn chưa nguy hiểm cho bằng căn bệnh của người Do Thái như được nói đến trong bài Tin mừng hôm nay, đó là tâm trạng chủ quan và cái nhìn phiến diện. Bởi vì nếu người mù biết mình tối, họ sẽ cố gắng hiểu sự vật trước mắt bằng những giác quan khác; còn người chủ quan, phiến diện sẽ muôn đời tăm tối trước chân lý, chỉ nhìn được một khía cạnh của chân lý, họ tưởng mình đã đạt tới chân lý, để rồi cứ thế trở thành cố chấp.

Gioan Tẩy giả đến rao giảng sám hối, Ngài không ăn uống thì bị gán cho là người bị quỉ ám; Chúa Giêsu đến, Ngài hòa nhập với mọi người, ăn uống bình thường thì bị chê bai là người mê ăn uổng, bạn bè với quân thu thuế và tội lỗi

Chỉ hiểu ơn cứu độ theo quan điểm riêng, chỉ hiểu Đấng Mêssia theo cái nhìn phiến diện, người Do Thái đã khép lòng mình nên không đón nhận được ơn cứu độ. ơn cứu độ đến và qua đi mà họ chẳng có cơ may nhận ra và đón tiếp

Trong Giáo hội hôm nay cũng không thể thiếu trường hợp mắc phải căn bệnh của người Do Thái xưa. Chúa Ki tô được phô bày trong Kinh Thánh, qua Phụng vụ, thế mà người ta lại giới hạn Ngài trong cái nhìn của họ, hợp với chủ trương của họ, và nếu có ai tin thờ một Chúa Kitô đi ngược với quan điểm của họ, thì họ sẵn sàng phủ nhận, kết án, bôi nhọ.

Các bạn thân mến,

Trong cuộc sống trần thế này, chúng ta xin Chúa cho chúng ta biết vượt khỏi thiên kiến chủ quan và những ràng buộc của quyền lợi để đón gặp Chúa qua từng biến cố cuộc đời và nơi mỗi người anh chị em của chúng ta.

Lm. Peter Nguyễn Bùi Quốc Khánh

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.