Chúa đã hiển linh trong lòng ta

Chúa hiển linh là lễ ghi nhớ việc Chúa tỏ mình ra cho dân ngoại, được ba nhà đạo sĩ đại diện. Hình ảnh ba vua trên lưng lạc đà cùng nhau nhìn về hướng ánh sao phương đông đã trở thành một biểu tượng đầy thi vị trong tâm hồn tuổi thơ khi mùa Giáng sinh trở về.

slideshow:Le Hien Linh.A

Ngày xưa, Chúa  tỏ mình ra cho Ba vua, nhưng thử hỏi:

Ngày nay, Chúa đã tỏ mình ra cho riêng tôi chưa?

Nói các khác tôi đã nhận ra Ngài trong tham dự vào trong cuộc đời sống đạo của tôi chưa?

Làm cách nào tôi cảm nhận được giây phút Ngài tỏ mình cho tôi? – giây phút lịch sử, xảy đến rất bất ngờ – khiến cho tôi thay đổi lối nhìn về Chúa, về đạo, về tôn giáo về trần gian.

Giây phút đổi mới cuộc đời – lột xác từ con người cũ mong manh, mang kiếp sâu bọ để biến thành con người mới lung linh rực rỡ như cánh bướm mùa xuân.

Chúng ta cùng nhau đọc lại Lời Chúa hướng dẫn:

Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy.

Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến.

Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.” (Ga 14:21)

Ta thấy đó, điều kiện để Chúa tỏ mình ra rõ ràng là dành cho Ai có và giữ các điều răn của Thầy.

Vậy tôi có điều răn Chúa không?

Ồ, ai mà chẳng có. Mười điều răn Đức Chúa Trời, một cuốn Tân Ước, thậm chí cả cuốn Kinh Thánh trọn bộ Tân-Cựu Ước. Nhưng thường để chưng trong tủ kiếng – chứng tỏ mình là người có đạo nhưng cả năm không bao giờ đụng đến.

Siêng năng hơn, là thành viên trong một cộng đòan nào đó, chúng ta đọc Kinh Thánh mỗi ngày, chia sẻ Lời Chúa với nhau hang tuần, nhưng tiếc một nỗi, chúng ta chia sẻ Lời Chúa như những ông mù sờ voi – toàn là cắt nghĩa Lời Chúa, tòan là tưởng tưởng mình đang nói về một ông Chúa uy linh, cao sang trên chín tầng trời.

Thành thử ra sau hơn mười năm sinh hoạt trong cộng đòan, thậm chí chúng ta leo lên cấp bậc huynh trường cao cấp, thế mà đời sống tâm linh chúng ta vẫn còn trong trình độ mẫu giáo.

Lý do đơn giản như sau: chúng ta chỉ có các điều răn của Thầy, nhưng lại không giữ các điều răn ấy!!! Giống y như các kinh sư thời Hêrôđê, khi các nhà đạo sĩ hỏi Vua Do thái sinh ra ở đâu. Nhanh như cắt, với niềm tự hào ngút trời rằng mình có điều răn Chúa – lập tức, các thày giở Kinh Thánh ra, đọc vanh vách lời ngôn sứ Mikha 5:1

Phần ngươi, hỡi Bê-lem Ép-ra-tha,
ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giu-đa,
từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện
một vị có sứ mạng thống lãnh Ít-ra-en.

nhưng đáng tiếc là các thày lại không giữ – tức là không thực hiện bằng cách lên đường kiếm tìm. Các ông chỉ thích kiếm tìm trong sách vở, trong lý thuyết mà thôi.

Thế nào là Giữ điều răn của Chúa?

Giữ ở đây trước hết là gìn giữ. Tức là để Lời Chúa lắng đọng, thấm vào lòng mình như mảnh đất màu mỡ theo gương Đức Maria thủa xưa: Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.(Lc 2:19).

Không như những trường hợp hạt giống Lời Chúa rơi trên vệ đường, rớt vào bụi gai. Nghe xong, phấn khởi và quyết tâm theo kiểu hò lơ phong trào, căng biểu ngữ với những lời vang dội như tiếng kèn thúc quân ra trận trong hào khí ngợp trời: Ra khơi.

Nhưng ngay tuần sau đã đánh trống bỏ dùi. Đâu lại hoàn đấy. Mạnh ai nấy trở về với lối sống mòn muôn thủa của mình….

Chỉ có những ai tâm tâm niệm niệm – tức là niệm bằng tâm,  Lời Chúa mới có thể từ từ thấm dần, thấm dần vào lòng mình theo tháng ngày …tới độ chín mùi, Lời Chúa sẽ biến thành sức sống mãnh liệt. Lúc đó chúng ta mới nhớ lại lời Đức Giêsu tuyên bố:

Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.(Ga 6: 63)

Khi nào Chúa mới chịu tỏ mình ra cho ta? – Chúa mới hiển linh trong ta?

Sau một thời gian – 6 thanhg1, 1, 2, 3 năm..Lời Chúa thấm vào trong ta, ta vẫn chưa nhận ra Ngài – Nhưng ta cứ miệt mài kiếm tìm qua người giờ phút gặp gỡ anh em, chia sẻ cho nhau những khám phá từ Lời Chúa, đặc biệt là những phút thinh lặng riêng tư để Ngắm nhìn Ngài trong tâm ta – một gương mặt vô hình tướng…

Trong giai đoạn này, những khám phá mới xảy ra hàng tuần. Chúng ta phấn khởi trao cho nhau những kinh nghiệm quý báu. Đó là một cuộc hành trình tâm linh thú vị giống như các nhà đạo sĩ thời xưa. Chắc hẳn các ông cũng đã thích chí khi bắt gặp ánh sao lạ, nhưng cũng có những lúc các ông hoang mang khi ánh sao biến mất. Chúng ta sẽ cũng có lúc chới với như lạc giữa khu rừng âm u mịt mù. Không biết con đường tìm kiếm chân lý này sẽ dẫn ta tới bờ bến nào?!!

Nhưng rồi Lời Chúa chắc chắn sẽ xuất hiện đúng lúc để khai mở cho chúng ta. Cho tới một lúc nào đó bất chợt ta nhận ra khuôn mặt đích thực của Ngài. Khuôn mắt này rất huyền nhiệm.

Có người nhìn thấy Ngài như ánh sáng bừng lên trong tâm họ.

Có người lại nhận ra Ngài là nguồn sống đích thực dồi dào, viên mãn mà kể từ đó họ sống nhờ nguồn sống mãnh liệt đó;

Có người khám phá ra khuôn mặt diễm lệ tình yêu của Chúa và họ bơi lội trong tình yêu nhiệm màu của Ngài.

Giây phút khai mở – mặc khải – hiển linh này – xảy ra rất nhẹ nhàng, nhưng lại như một trận sóng thần tàn phá tan tành quá khứ cuộc đời con người cũ.

Thay vào đó là con người mới, với quan niệm mới, với lối nhìn mới. Nhờ đó, ta nhận ra khuôn mặt đích thực của Ngài. Nói cách khác, đó cũng chính là lúc Ngài tỏ mình ra cho ta.

Lời Chúa trong Tin Mừng Gioan đã ứng nghiệm nơi chúng ta: Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.

Nói theo âm hưởng Giáng sinh, chúng ta có thể vui mừng cảm nhận một cách âm thầm nhưng rất đỗi xác tín:

Chúa đã hiển linh trong lòng ta.

Lung Linh

Bài này đã được đăng trong Suy niệm. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s